Điệp Vận Du bất đắc dĩ đành liếc mắt nhìn Nghệ Phong nói:
- Nhưng ngươi cũng không thể càn rõ ở trong trường học như vậy, vừa mới đi qua liền phế hơn mười học sinh của người ta.
Điệp Vận Du rất bất đắc dĩ đối với Nghệ Phong: vừa mới vào Học viện Trạm Lam đã phế học sinh Bạch Kim, quả thực là không coi ai ra gì. Phải biết rằng, mỗi một học sinh Bạch Kim đều là bảo bối của Học viện Trạm Lam.
Nhìn bộ dáng của phó viện trưởng, hiển nhiên tức giận không nhẹ! Cho dù chính mình đối mặt với hắn cũng không có chút nào che dấu sự tức giận đối với Nghệ Phong.
- Điệp tỷ tỷ biết bước tiếp theo của ta là cái gì không?
Bỗng nhiên bàn tay Nghệ Phong ngừng làm chuyện xấu, hắn nói nhàn nhạt với Điệp Vận Du, đột nhiên Nghệ Phong dừng động tác lại khiến nàng cảm thấy có chút không thích hợp!
- Ngươi muốn làm cái gì?
Điệp Vận Du nghi hoặc nhìn Nghệ Phong, tên bại hoại này không chiếm tiện nghi của chính mình thực đúng là ngạc nhiên.
- Kỳ thực cũng không có gì, ta chỉ là muốn phế đi toàn bộ ngũ hổ của Học viện Trạm Lam mà thôi!
Nghệ Phong nhàn nhạt nói rằng, ở vấn đề này hắn không thương lượng một chút nào. Cho dù phó viện trưởng muốn khai trừ hắn thì hắn cũng sẽ không hối tiếc!
- Cái gì?
Điệp Vận Du cả kinh kêu lên, nàng cảm giác đầu của Nghệ Phong đang nóng lên. Phế bỏ năm học sinh Bạch Kim, phó viện trưởng không nổi bão lên mới là lạ!
- Rốt cuộc bọn họ đắc tội ngươi như thế nào mới khiến ngươi hận như vậy?
Điệp Vận Du xoa xoa huyệt thái dương nói, đối với tên đệ đệ mờ ám này, nàng cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
- Bọn họ không nên dùng từ Hoa Hạ bang. Trên thế giới này chỉ có ta mới xứng đáng dùng từ Hoa Hạ!
Thanh âm nhàn nhạt khiến Điệp Vận Du tiếp tục thấy được sự kiêu ngạo của Nghệ Phong: Nghệ Phong có phải là quá bá đạo không, ngay cả một cái tên cũng không cho người khác dùng? Cho dù là hoàng đế đế quốc cũng không bá đạo như vậy đi!
Bàn tay mềm mại nhỏ bé của Điệp Vận Du sờ lên trán của Nghệ Phong, thì thào lẩm bẩm:
- Không phát sốt a!
Động tác của nàng khiến Nghệ Phong dở khóc dở cười, hắn đưa tay lên nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ bé của Điệp Vận Du nói:
- Nàng mới đang phát sốt! Phó viện trưởng đã nói với nàng những cái gì? Quên đi, quan tâm hắn nói những cái gì làm gì! Dù sao đi nữa ta cũng phải tiêu diệt Hoa Hạ bang!
Điệp Vận Du nghe được Nghệ Phong nói chắc như đinh đóng cột, nàng biết chắc chắn Nghệ Phong sẽ làm như vậy. Nàng còn nhớ kỹ hồi trước thực lực của Nghệ Phong không bằng đệ tử Kim Ưng Tông, thế nhưng tính tình quật cường của hắn đã khiến hắn đi ra ngoài chém giết đối phương! Nghệ Phong quyết định chuyện gì thì cho dù chính mình cũng không thể thay đối chủ ý của hắn.
Chỉ có điều Điệp Vận Du vẫn không rõ rốt cuộc hai chữ Hoa Hạ này có ý nghĩa gì khiến Nghệ Phong đặt nặng như vậy, nếu như chính mình nhớ không lầm thì trước đây Nghệ Phong nói muốn thành lập một đế quốc tên là Hoa Hạ đi!
- Hoa Hạ có ý nghĩa rất lớn đối với ngươi sao?
Điệp Vận Du dò hỏi, nàng thực sự vô cùng hiếu kỳ. Rốt cuộc vì sao hai chữ này có thể làm cho tâm tình Nghệ Phong không thể khống chế được.
- Ách…
Khóe miệng Nghệ Phong nở nụ cười, nụ cười rất thân thiết và ấm áp. Điều này khiến cho Điệp Vận Du nhìn ngẩn ngơ, cho tới bây giờ Điệp Vận Du vẫn còn chưa thấy qua bộ dạng của Nghệ Phong như vậy, quả thật giống như vẻ ấm áp khi nhớ tới mẫu thân.
Nghệ Phong nhớ tới cha mẹ đã làm lụng vất vả suốt đời để nuôi mình nên người, nhớ tới muội muội tinh quái của chính mình, nụ cười trên khóe miệng Nghệ Phong càng thêm ấm áp. Nguồn truyện:
|
/1682
|

