- Làm sao vậy?
Nghệ Phong phát hiện chính mình bị đôi bàn tay mềm mại nắm chặt, quay đầu cười cười nhìn Tần Y, đôi con ngươi dịu dáng của Tần Y sáng ngời, nhìn thấu lòng người.
- Đệ đừng nóng giận, đệ cũng biết, di phụ không được gia gia của đệ sủng ái, chính là bởi vì tư chất của người không tốt. Điều này đã trở thành cái gai lớn nhất trong lòng người, tự nhận đệ không thể cho hắn nở mày nở mặt, khó tránh khỏi xử lý có chút cực đoan.
Tần Y giải thích nói.
Nghệ Phong cười cười, nhàn nhạt nói:
- Ta không sao, từ ý nghĩa nào mà nói, ta cũng không phải là nhi tử của hắn, không thể quan tâm hắn suy nghĩ như thế nào.
Tần Y nhìn thoáng qua Nghệ Phong, khóe miệng hiện lên nụ cười nhàn nhạt, dáng dấp bình tĩnh thong dong của hắn để trong lòng Tần Y đau xót, nàng cảm giác trái tim chính mình giống như bị kim châm đam mạnh, nàng ôm chầm lấy Nghệ Phong, thanh âm có chút run run nói:
- Nghệ Phong, đệ đừng như vậy, đệ còn có ta, đệ còn có ta…
Nghệ Phong ngạc nhiên, thực sự không ngờ Tần Y sẽ có phản ứng lớn như vậy, hẳn là thực sự đã nhìn ra được.
Nhuyễn hương trong ngực, Nghệ Phong ôm thật chặt vòng eo nhỏ nhắn hoàn mỹ của nàng, dùng tràn đè vào mái tóc mềm mượt, hít từng sợi tóc thơm. Nghệ Phong bị xung động kia thôi thúc, nhẹ giọng nói:
- Làm sao vậy? Ta thực sự không có việc gì. Có tỷ ở bên là đủ rồi.
Tần Y ngẩng đầu liếc mắt nhìn Nghệ Phong, thấy hắn mỉm cười nhìn chính mình, không hề che giấu vẻ nóng rực trong mắt, trên mặt lướt qua một tầng đỏ ửng, trắng mắt liếc nhìn Nghệ Phong, thoát khỏi vòng ôm ấp của hắn, cảm giác trong lòng chính mình có chút rung động.
Trên gương mặt tuyệt mỹ dưới mây đỏ ngượng ngùng phụ trợ càng thêm kiều diễm, không thể khinh nhờn, càng thêm vài phần yêu mị.
- Không cho nhìn!
Ánh mắt không chút kiêng nể của Nghệ Phong thực sự để Tần Y không thể đỡ được, nàng hờn dỗi một tiếng, chà chà chân rất buồn bực.
- Ha ha…
Nghệ Phong cười ha ha, cơn tức vừa rồi lập tức biến mất.
Hiển nhiên Tần Y không có biện pháp đối với Nghệ Phong, chỉ đành chuyển sang chuyện khác nói:
- Thiên Nghịch tìm đệ có việc, đệ đi xem xem.
Lấy tính cách của Thiên Nghịch, cư nhiên chủ động tới tìm Nghệ Phong. Nghệ Phong chỉ biết, hắn nhất định đụng phải phiền toái lớn rồi, nhớ tới nhiệm vụ kiểm tra, không khỏi mắng to từ đáy lòng. Đây không phải là làm khó người sao?
…
Biết Thiên Nghịch có việc, Nghệ Phong cũng không dừng lại trên đường, dưới sự dẫn dắt của Tần Y, rất nhanh đi tới khách sạn nơi Thiên Nghịch ở tạm.
- Vì sao nàng lại ở chỗ này?
Nghệ Phong nhìn thấy nữ hài cứu được từ trong tay mập mạp cũng ở trong khách sạn, không khỏi ngạc nhiên hỏi Tần Y.
Mặc dù Nghệ Phong từng cứu qua nàng, thế nhưng tựa hồ nữ tử này có chút sợ Nghệ Phong, rụt lui thân thể. Nghệ Phong bật cười, chính mình có điểm dọa người vậy sao?
Thiếu nữ mặc quần áo dài, vây lại thắt lưng nhỏ bé, bờ mông no đủ, khuôn mặt trắng mịn, đôi lông mày như lá liễu, chỉ nhìn sơ qua hiện lên một loại mị ý yếu đuối. Tuy rằng nàng không tươi đẹp động lòng người giống như Tần Y, thế nhưng cũng có thể coi như giai nhân hiếm thấy. Đặc biệt là phần biểu tình nhu nhược kia, không khỏi khiến người khác sinh ý niệm thương xót.
- Khinh Nhu, mặc kệ hắn, Thiên Nghịch ở nơi nào?
Tần Y không trả lời Nghệ Phong, mà trực tiếp hỏi Thiên Nghịch.
- Hắn đi ra ngoài!
Thanh âm mềm yếu, rất êm tai, cũng rất ngắn gọn. Chỉ là ánh mắt của nàng vẫn luôn đặt trên người Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

