Nghệ Phong đi trên đường chung quy không chống lại được lòng hiếu kì, hắn từ trong Nạp Linh giới tìm thấy bảo vật trong miệng Trữ Huyên. Đối với thứ đồ vật đến cao thủ Tôn Cấp cũng phải liều mạng, Nghệ Phong cảm giác trái tim của mình cũng có chút run.
Một hộp vuông, có màu sắc của gỗ lim, trên đó điêu khắc đóa đóa hoa, thậm chí từ bên ngoài có thể cảm giác được mùi thơm ngát nhàn nhạt, vừa nhìn liền biết đây là vật phẩm thiếp thân của nữ nhân.
Nghệ Phong nhìn cái hộp tràn đầy nữ tính này, không khỏi hắc hắc cười nói:
- Trữ Huyên sẽ không ôm thứ này ngủ đi?
Một cái khóa khóa nho nhỏ, nếu như có thể ngăn trở được Nghệ Phong, sợ là hắn sẽ bị quái trưởng lão ở thánh địa kia đánh chết. Tay hắn hơi khẽ động, khóa liền từ cái hộp rơi xuống.
Lộ ra nụ cười quái dị, Nghệ Phong đưa tay vào hộp lấy ra thứ gì đó, trang giấy ố vàng chứng minh nó là một điển tịch có niên kỉ lâu dài, điều này khiến Nghệ Phong càng mừng rỡ. Cổ nhân nói qua: giấy càng vàng, giá trị càng cao. Chằng hạn như Kim Bình Mai các loại, được xưng là tác phẩm kinh điển.
Hai cái phong cách cổ xưa đại tự như rồng bay phượng múa, Nghệ Phong tìm tòi một hồi lâu, cũng không tìm ra được điểm gì.
- Ta kháo, cái này là tên khốn nào viết, cuồng thảo cũng không phải viết như vậy, nha, nếu ngươi không biết chữ, gọi bản thiếu gia dạy cho a.
Nghệ Phong chửi ầm lên, tuyệt không nghĩ đến vấn đề là kiến thức của mình. Nếu như là thánh hiền ngày xưa biết được đến chữ của mình cũng bị người mắng, sợ là sẽ thổ huyết mà chết.
Bất đắc dĩ Nghệ Phong đành mở ra trang thứ nhất của điển tịch, thế nhưng mới liếc qua vài lần, ý nghĩa bên trong để Nghệ Phong mừng rỡ như điên, Nghệ Phong thậm chí nghĩ, mình có cấu kết với nữ nhi của lão trời già không, nên mới chiếu cố mình như vậy.
- Phách Tuyệt Mị Trận! Dĩ nhiên là Phách Tuyệt Mị Trận. Cái này đối với Khống Mị Sư mà nói, còn có vật có thể mê hoặc hơn sao?
Nghệ Phong cảm giác được mình vui vẻ sắp điên rồi, Trữ Huyên tặng đại lễ này cho mình, không ai so với chình mình tinh tường thứ này có bao nhiêu trọng dụng.
Mị trận! Danh như ý nghĩa, chính là trận pháp Nhiếp Hồn Sư vì điều khiển Mị mà tạo thành, ngươi ngẫm lại, một con Mị cũng đã làm cho người ta đau đầu, nếu như có mấy con Mị tạo thành trận pháp thì sẽ ra sao? Vậy đó không phải là làm cho người ta phát điên sao?
Nếu là mấy con Mị cùng thuộc tính chẳng qua là làm cho người phát điên, vậy nếu có một Nhiếp Hồn Sư có thể điều khiển Mị nhiều thuộc tính, nhiều Mị có thuộc tính khác nhau nếu cấu thành Mị trận, nếu gặp phải sẽ là một tình huống như thế nào?
Nghệ Phong nghĩ vậy, khóe miệng lộ ra dáng tươi cười quỷ dị tà ác đến cực điểm.
Phách Tuyệt Mị Trận, coi như là lão đầu tử đều vạn phần than thở, thậm chí mỗi lần nói tới Phách Tuyệt Mị Trận đều hết sức hướng tới, trong ngữ khí vì không đạt được mà toát ra vô hạn tiếc nuối, Có thể tưởng tượng ra giá trị của nó. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

