Mị Ảnh

Chương 187: Có một quốc gia gọi là Hoa Hạ

/1682


 
Cuối cùng Nghệ Phong đặt Yêu Ngọc tại chỗ quái lão đầu, không phải Nghệ Phong thỏa hiệp, mà là khi quái lão đầu lấy ra Linh từ nơi nào đó. Thoáng chốc cặp mắt xanh biếc của Yêu Ngọc phát quang, xông thẳng về phía Linh kia, vứt Nghệ Phong sang một bên. Nghệ Phong nhìn thấy vậy, nghiến răng nghiến lợi mắng to kẻ phản đồ.
Quái lão đầu cũng không xuất phát mục đích gì, hắn cư nhiên giải thích một lần hiếm thấy:
- Yên tâm đi! Ta không tới mức làm thịt nó. Tại đây, có vô số Linh Mị, năng lượng và linh hồn cho nó hấp thụ. Có thể giúp nó nhanh chóng tiến hóa, theo ta sẽ tốt hơn theo ngươi.
Nghệ Phong nghe quái lão đầu nói vậy, lúc này mới yên tâm. Hắn phần nào minh bạch, lão nhân này suy nghĩ rất chu toàn. Ít nhất, hiện tại Yêu Ngọc không gặp nguy hiểm. Hơn nữa, lão đầu cung cấp Linh Mị, Yêu Ngọc nhất định sẽ phát triển nhanh hơn!
Cho nên, lúc trước trong lòng Nghệ Phong âm thầm chửi bởi quái lão đầu, lúc này mới bước từng bước chạy khỏi gian phòng tỏa ra mùi gay mũi này.
...
Nghệ Phong đi không xa, vẫn chỗ cũ, Nghệ Phong nhìn thấy Nghệ Lưu đang đứng ở kia tựa hồ đang nhìn ngang liếc dọc. Thấy Nghệ Phong, hắn nhất thời cười vui vẻ.
- Ta chỉ biết, ở chỗ này mới có thể đợi được đệ!
Nghệ Lưu chạy tới vỗ vai Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong ngạc nhiên, lập tức cổ quái nói:
- Huynh không đợi ta ở chỗ này năm ngày chứ?
Nghệ Lưu trừng mắt liếc nhìn Nghệ Phong, nói:
- Ta còn cách nào khác, tiểu tử đệ cũng thật thần bí. Cư nhiên không ai biết đệ lớp nào, chết ở đâu. Nghe ngoại công nói, đã nhiều ngày chưa gặp đệ! Ta chỉ có thể ở nơi này đợi. Nhị đệ, đệ sẽ không tới thanh lâu đấy chứ?
Nhãn thần Nghệ Lưu rất cổ quái, khiến Nghệ Phong đảo cặp mắt trắng nói:
- Kháo, huynh có mắt không vậy? Bản thiếu gia đẹp trai như vậy, cần phải ngủ lại thanh lâu sao? Tùy tiện chui vào gian phòng mỹ phụ quý tộc nào đó, nàng cũng sẽ để ta ngủ lại!
Nghệ Lưu liếc mắt khinh thương nhìn Nghệ Phong, nói:
- Lại còn mỹ phụ, tiểu tử đệ nhỏ bé ăn được mỹ phụ đói khát như nắng hạn chờ mưa rào sao?
- Phi!
Nghệ Phong tức giận nói:
- Bản thiếu gia ngủ cùng trăm nghìn mỹ phụ cũng không thành vấn đề. Huynh không cần nhiều lời vô ích, có chuyện gì nói mau. Bản thiếu gia không thể lãng phí thời gian quý giá, tán gẫu với huynh được!
- Đừng thổi da trâu! Ta chỉ muốn hỏi đệ, Nghệ Phong đối đầu với Hoa Hạ bang, có phải là đệ không?
Nghệ Lưu run run nhìn Nghệ Phong hỏi.
Trong thâm tâm hắn không muốn tin nhị đệ chính mình làm việc này, chuyện này quả thực chấn động nhân tâm, hắn chết cũng không muốn tin chuyện này là thực! Thế nhưng cái tên Nghệ Phong này, đủ để tim Nghệ Lưu đập thình thịch. Nhưng hắn ôm hi vọng, hi vọng đây chính là người nào đó trùng tên với nhị đệ của chính mình.
- Huynh cũng nghe rồi!
Ngữ khí thản nhiên khiến trong đầu Nghệ Lưu vang lớn một tiếng, toàn thân ngây dại tại chỗ, hai mắt chằm chằm nhìn Nghệ Phong, nắm chặt bàn tay run run nói:
- Thực... Thực là đệ làm?
Nghệ Phong gật gật đầu:
- Sao vậy? Có vấn đề gì sao?
Nghệ Lưu cảm giác chính mình như phát điên. Tuy rằng hắn biết nhị đệ chính mình cường đại. Thế nhưng hắn không thể ngờ nhị đệ của chính mình cường đại tới tình trạng như vậy, trời ah! Với thực lực của bản thân, đối kháng năm Sư Cấp, tám Nhân Cấp vây công, trong còn có Cổ Lạp một trong ngũ hổ đạt tới Sư Cấp thất giai. Không chỉ thắng, còn thắng oanh liệt chấn động nhân tâm.
- Nhị đệ! Đệ có thể nói ta biết không? Rốt cục đệ phải là người hay không?
Nghệ Lưu lẩm bẩm.
- Kháo! Ngươi mới không phải là ngươi!
Nghệ Phong giận dữ. Hỗn đản này, lời nào cũng nói được, bản thiếu gia có điểm nào không giống người?
Nghệ Lưu lắc đầu nói:
- Không, nhất định đệ không phải người! Người không thể biến thái như vậy!
Khuôn mặt Nghệ Phong co quắp lại, muốn đánh nát ý nghĩ của Nghệ Lưu: Hỗn đản này, không chỉ mắng chính mình không phải người, còn mắng chính mình biến thái! Được, ngươi chờ tới khi ta luyện chế Ngã Ái Nhất Căn Sài khiến từ trước tới nay chưa từng có, như vậy, ta sẽ để ngươi làm vật thí nghiệm.
- Đừng nhiều lời vô ích, có chuyện gì nói mau. Đừng lãng phí thời gian của ta!
Nghệ Phong bực mình nói.
Nghệ Lưu hít sâu một hơi, dẹp loạn tâm thần bất định của chính mình, nói:
- Chẳng lẽ đệ không biết thực lực của Hoa Hạ bang sao? Cư nhiên còn chọc bọn chúng! Thực lực Cổ Lạp thấp nhất trong ngũ hổ, nếu như vài ngày trước ngũ hổ đầy đủ, người nằm xuống nhất định chính là đệ.
Nghệ Phong khinh thường nói:
- Đừng nói là ngũ hổ, cho dù Tôn Cấp! Sỉ nhục Hoa Hạ của ta, bản thiếu gia sẽ không để hắn yên!
Nghệ Lưu ngẩn ra, ngạc nhiên nói:
- Từ Hoa Hạ này có đặc thù gì sao? Từ trước tới nay ta chưa từng thấy ngươi như vậy.
- Chính là một quốc giá! Nó chảy xuôi theo dòng máu Viêm Hoàng, là con rồng, là lý tưởng của ta!
Trong ánh mắt Nghệ Phong có chút thâm thúy, nhớ tới lịch Hoa Hạ quê hương, hắn cũng không khỏi nở nụ cười. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status