Mị Ảnh

Chương 17: Khuynh quốc khuynh thành

/1682



Ánh dương quang nhẹ chiếu, gió nhẹ nhàng êm dịu mà thổi qua mặt hồ, mặt hồ màu xanh biếc phản chiếu ánh dương quang, lá cây đong đưa trong ánh nắng rực rỡ như những chấm nhỏ. Tiểu hồ không lớn, nhưng xinh đẹp mỹ lệ làm cho người vui vẻ thoải mái, Trữ Huyên không kìm lòng được thả đôi chân ngọc trắng noãn như phấn của mình đong đưa trong nước.
Trải qua tu dưỡng suốt một ngày đêm, Trữ Huyên cảm thấy tình trạng của bản thân tốt hơn nhiều, tuy rằng một thành thực lực vẫn chưa khôi phục được. Thế nhưng đã có thể hoạt động như người thường, điều này làm cho nàng rất bội phục y thuật của Nghệ Phong, đương nhiên, còn có sự ngượng ngùng không thể giải thích được.
Toàn thân mặc một bộ bạch y trắng như tuyết, làn váy buộc vòng quanh đôi chân mỹ lệ, cả bộ quần áo làm lộ ra sự ôn nhu mảnh mai, ngọn song phong vểnh lên. Nhìn bằng mắt là có thể cảm thấy sự mê hoặc kinh người. Nghệ Phong nhìn tham lam, không kiêng nể gì cả.
Vũ quá bạch lộ châu liễu luyến đồng tước lâu
Tà dương nhiễm u thảo kỷ đạc phi hồng
Dao duệ liễu giang thượng viễn phàm
Hồi vọng đăng như hoa vị ngữ nhân tiên tu
Tâm sự khinh sơ lộng thiển ác song thủ
Nhiệm phát ty triền nhiễu song mâu
Sở dĩ tiên hoa mãn thiên hạnh phúc tại lưu truyền
Lưu truyền vãng nhật bi hoan quyến luyến
Sở dĩ khuynh quốc khuynh thành bất biến đích dung nhan
Dung nhan thuấn gian dĩ thành vĩnh viễn
Thử khắc tuý hoa mãn thiên hạnh phúc tại thân biên
Thân biên lưỡng trắc vạn thuỷ thiên san
Thử khắc khuynh quốc khuynh thành tương thủ trước vĩnh viễn
Vĩnh viễn tĩnh dạ như ca bàn uỷ uyển
Dịch:
Mưa qua Bạch Lộ Châu - Liễu luyến Đồng tước Lâu
Cỏ nhuốm màu tà dương - hoá phớt hồng
Nhấp nhô cánh buồm xa trên sông
Nhìn lại đèn như hoa - chưa lời người đã thẹn
Tâm sự nhẹ bắt đầu - cạn trên đôi tay
Mặc tóc mây che lấy đôi mắt
Bởi vậy lưu truyền, hoa tươi đầy trời hạnh phúc
Lưu truyền vui buồn quyến luyến những ngày qua
Cho nên dung nhan khuynh quốc khuynh thành ko thay đổi
Trong khoảnh khắc dung nhan cũng thành vĩnh viễn
Thời khắc này quanh hoa say tràn ngập hạnh phúc
hai bên là vạn thủy thiên sơn
Thời khắc này như giữ mãi khuynh quốc khuynh thành
Mãi mãi yên tĩnh như khúc ca uyển chuyển
Nhìn lại đèn như hoa - chưa lời người đã thẹn
Tâm sự nhẹ bắt đầu - cạn trên đôi tay
Mặc tóc mây che đôi mắt
Nhìn Trữ Huyên trước mắt, nghĩ đến Tần Y, còn có tiểu ma nữ ở thánh địa, một đám dung nhan khuynh quốc khuynh thành, Nghệ Phong không kìm lòng được hát ra "Khuynh quốc khuynh thành", rượu không làm người mà người tự say.
Trữ Huyên vốn bị ánh mắt nóng bỏng kia nhìn đến mức có chút ngượng ngịu, thế nhưng bên tai truyền đến làn điệu nhàn nhạt làm nàng sửng sốt, quay đầu nghi hoặc nhìn về phía Nghệ Phong, đã thấy ngoài ánh mắt thâm thúy, phảng phất dường như có vô hạn phiền muộn, tùy ý gió nhẹ thổi qua tóc, trong miệng còn không nhanh không chậm hát một bài mà đến bây giờ nàng vẫn chưa từng nghe qua, lại cảm giác được đây là một làn điệu rất dễ nghe.
Tâm của Trữ Huyên bị rung động một lần, nàng thật không ngờ, thiếu niên cợt nhả có da mặt dày đến mức tận cùng kia sẽ có thần thái như vậy, phảng phất đã từng trải qua muôn vàn tang thương. Trữ Huyên biết, trong lòng thiếu niên này còn có vô số chuyện không thể nói.
Trữ huyên rất kinh ngạc: làn điệu này rất êm tai, rất có cảm tình, đặc biệt câu kia "Lưu truyện vãng nhật bi hoan quyến luyến, sở dĩ khuynh quốc ngôn thành bất biến đích dung nhan, dung nhan thuấn gian dĩ thành vĩnh viễn." Để cho tâm hồn của Trữ Huyên run nhè nhẹ, những lời này, quả thực tiến thẳng đáy lòng mình.
Một thiếu niên choai choai, vì sao sẽ có cảm thụ như vậy? Ca khúc này đả động lòng người như vậy. Một khúc này, quả thực có thể lưu danh thiên cổ.
Trữ Huyên càng lúc càng cảm thấy sự thần bí của thiếu niên này, càm tiếp xúc nhiều với hắn, hắn càng biểu lộ ra nhiều điều, phảng phất như khai quật không bao xong.
Tõm…
Nghệ Phong ném một viên đá đến trước người Trữ Huyên, bọt nước bắn tung tóe, làm cho Trữ Huyên kinh hãi kêu lên, khuôn mặt trắng noãn như tuyết lây dính vài giọt bọt nước, đón ánh dương quang, càng làm cho nàng tỏa ra quang mang chói mắt, lúc thân thể bị kinh sợ, nhanh chóng đứng thẳng lên, thân thể đẫy đà no đủ kia rất trùng kích thị giác, chiêm ngưỡng độ cong kinh tâm động phách kia, để trong lòng Nghệ Phong đại thán: vưu vật a.
- Tiểu thư, nàng nhìn ta chằm chằm như vậy, ta cũng sẽ xấu hổ đấy.
Trên mặt Nghệ Phong lại hiện lên dáng tươi cười bất cần đời kia. Sắc mặt tràn đầy tang thương kia biến mất trong nháy mắt.
- Ha ha, đúng không? Rất khó hiểu, mặt của ngươi sao có thể thay đổi nhanh như vậy.
Trữ Huyên cười cười chẳng hề để ý, dáng vẻ thản nhiên, pha thêm sự ung dung cao quý.
Có thể đây chính là bản sắc của nàng: cao quý, hờ hững. Nàng đã không còn là nữ nhân kia, ngượng ngùng khi bị mình xoa bóp.
Nghệ Phong cười cười không thú vị, nhìn nàng mà nói:
- Khôi phục rất nhanh, không thẹn là cao thủ Tôn Cấp, mới một ngày đêm đã có thể cử động bình thường.
Trữ huyên mỉm cười:
- Ngươi cũng không kém, nếu như là người thường, thương thế nặng như vậy, căn bản là không trị được.
Nghệ Phong cười khẽ, lần thứ hai ném một viên đá vào hồ, chậm rãi lan tràn ra từng vòng từng vòng gợn sóng:
- Ngược lại ta hy vọng y thuật của ta kém một chút, nàng cũng không thể khỏe nhanh như vậy, ta cũng có thêm hai ngày trị thương cho nàng.
Ý tứ một câu nói này quá rõ ràng, mặt Trữ Huyên có chút đỏ ửng, nhưng lập tức khôi phục thái độ bình thường, nàng thản nhiên nói:
- Ngươi sẽ không để người thứ 3 biết chứ?
Nghệ Phong nhìn thoáng qua Trữ Huyên, nụ cười mị hoặc cao quý giống như nữ thần kia, đã không còn là nữ nhân ngượng ngùng khi đối mặt với mình. Hai người như hai tuyến đường giao nhau. Sau khi giao thoa, chỉ biết càng chạy càng xa, một người là Tôn Cấp đứng ở đỉnh phong tựa như nữ thần, cùng hắn sau này chỉ là một người lạ.
- Ha ha, cho dù ta nói cho bên thứ ba, nàng cho rằng sẽ có người tin sao? Ngày hôm nay qua đi, chúng ta chắc là sẽ không còn cơ hội gặp lại. Mặc dù có chút đáng tiếc, thế nhưng tạm thời ta còn biết rõ mình là ai.
Nghệ Phong tùy ý cười, mặc dù nàng rất đẹp, đẹp đến mức có chút huyền ảo, nhưng dù sao cũng chỉ là gặp qua đường, hắn không cần phải để vấn để này ở trong lòng. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status