Võ giả trong Thiên Phủ hạo hạo đãng đãng tuôn ra, rút binh khí nhìn chằm chằm đám người Nghệ Phong. Nghệ Phong đối với chút ít võ giả này tự nhiên không có hứng thú, ánh mắt chú ý tới Thiên Thánh cầm đầu đội ngũ đứng phía trên hư không, nhìn Thiên Thánh, khóe miệng Nghệ Phong mang theo tiếu dung nghiền ngẫm.
- Thật không ngờ ta tới nhanh như vậy, đúng không?
Nghệ Phong nhìn Thiên Thánh cười ha ha nói.
Thiên Thánh nhìn thoáng qua quân đội binh lâm dưới thành, lại nhìn thoáng qua Nghệ Phong đứng chắp tay, trong mắt hiện lên một tia âm trầm:
- Xác thực thật không ngờ thực lực của ngươi có thể tăng tới loại tình trạng này. Bất quá, chỉ như vậy ngươi đã vọng tưởng san bằng Thiên Phủ của ta sao?
- Đủ để làm rồi!
Nghệ Phong tự ngạo nói.
Thiên Thánh hừ một tiếng, quay đầu nhìn võ giả Thiên Phủ và Tiên Cảnh sau lưng quát:
- Một tên cũng không để lại, giết toàn bộ.
Nghe được Thiên Thánh ra lệnh, Nghệ Phong cũng không nói gì, đối phương chỉ có thể nói mà thôi, vọng tưởng chém giết toàn bộ một tên cũng không để lại, trừ khi là hắn tự mình ra tay. Chỉ là, chẳng lẽ Nghệ Phong là bài trí sao?
Tần Y nhìn đám võ giả hạo hạo đãng đãng phóng tới trước mặt nàng, khóe miệng mang theo một tia tiếu dung khinh miệt. Từng đạo mệnh lệnh phát ra từ trong miệng nàng, sau đó các đội quân mau chóng lao về đám võ giả Thiên Phủ.
Mặc dù Tần Y không ưa Nguyệt Nghiên, nhưng lại không thể không thừa nhận, sau khi Tiên Cảnh không có Nguyệt Nghiên, hành quân chiến tranh đã xa xa không bằng trước. Đối mặt liên quân của Thiên Phủ và Tiên Cảnh, Tần Y rõ ràng không có hứng thú gì.
Võ giả hai phe trùng kích cùng một chỗ, thanh âm chém giết không ngừng, đánh nhau kịch liệt khàn cả giọng, nguyên một đám võ giả điên cuồng đánh về phía đối phương, quên cả sinh tử. Vô số người đối kích tạo thành sóng xung kích, tuy không khủng bố bằng sóng xung kích của cường giả, nhưng lại khiến người ta có một loại rung động đặc biệt từ thị giác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

