- Đã như vậy, vậy các ngươi ở lại chỗ này đi.
Lời nói nhàn nhạt khiến ba võ giả hơi sững sờ, lập tức nhìn Nghệ Phong nở nụ cười, trong tiếng cười tràn đầy trào phúng, nếu Nguyệt Nghiên nói những lời này bọn họ còn có thể tin tưởng. Chỉ là lời này từ trong miệng Nghệ Phong nói ra, có vẻ mười phần buồn cười. Một tên phế nhân, đối với ba vị đại lão nói ở lại chỗ này? Hắn tính cái gì?
- Cười đã chưa?
Nghệ Phong mỉm cười nhìn ba người, không biết khi nào trong tay Nghệ Phong đã xuất hiện Tru Tiên Kiếm, Nghệ Phong nhìn ba người nói:
- Có lẽ các ngươi không nghe nói qua Phượng Hoàng niết bàn a. Cũng không kiến thức qua phế nhân chém giết đại lão. Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi kiến thức một phen.
Lúc khóe miệng Nghệ Phong kéo lên một vòng cung, ba người đối mặt nhìn nhau, trong nội tâm đột nhiên nhấc lên một tia dự cảm không tốt. Chỉ là thời điểm bọn họ chuẩn bị làm chút gì đó lại phát hiện nguyên bản Nghệ Phong ở chỗ kia, không biết khi nào đã biến mất không thấy.
Mà thời điểm bọn họ đang tìm Nghệ Phong, đại lão Hạ gia lại phát hiện mình hoàn toàn bị tập trung, một cổ lực lượng khiến hắn toát mồ hôi lạnh, cho hắn áp lực vô cùng, mà dưới tình huống hắn muốn đột phá cỗ áp lực này, không biết khi nào trong hư không đột nhiên xuất hiện một đạo nguyệt mang màu trắng bạc, đạo kiếm quang này xuất hiện trong nháy mắt, toàn bộ không gian hết thảy đều bị kiếm quang bao bọc, một kiếm này kinh diễm vô cùng, hư không phảng phất chỉ còn lại một đạo kiếm quang. Dưới đạo kiếm quang này, tất cả đều không có ý nghĩa.
Bất kể là ba vị đại lão hay là Nguyệt Nghiên, chứng kiến một kiếm kinh hồng giống như thiên địa này đều trừng to mắt, trong mắt nguyên một đám tràn đầy vẻ không dám tin.
Mà đặc biệt là đại lão Hạ gia bị kiếm quang bao phủ, trong mắt càng tràn đầy hoảng sợ, lực lượng trong cơ thể bạo phát, pháp tắc chi lực một mực phòng hộ hắn, như vậy hắn còn cảm thấy chưa đủ, tranh thủ thời gian lấy ra linh khí của hắn, vận chuyển mười hai thành lực lượng ngăn cản đạo kiếm quang này.
- Vô dụng!
Một câu nói nhàn nhạt vang lên, đạo kiếm quang nọ đã bổ tới linh khí của đại lão Hạ gia, thời điểm đạo kiếm quang này bổ lên, linh khí của đại lão Hạ gia vỡ vụn trong nháy mắt, ngay cả một khắc cũng không thể ngăn cản nổi.
Thời điểm linh khí đối phương vỡ vụn, xu thế đạo kiếm quang này giống như tia chớp, tại lúc tất cả mọi người không dám tin lẫn không phản ứng kịp, đại lão Hạ gia đã bị chém ngang lưng, một cột máu cực lớn bắn ra, mà hồn thể của hắn không thể chạy trốn, chỉ cần dư ba của đạo kiếm quang này đã nát bấy triệt để.
Chỉ một kiếm, võ giả cấp bậc đại lão, cư nhiên triệt để vẫn lạc, linh hồn không còn.
Một màn này khiến đám người Ngạo Tuyết và Liễu Nhiên bởi vì phát giác được uy thế của đại lão, nhanh chóng chạy tới, lập tức ngốc trệ tại chỗ.
Không biết khi nào, Nghệ Phong về tới vị trí vừa rồi lần nữa, giống như không có chút di động nào.
|
/1682
|

