Toàn bộ không gian lâm vào trong một mảnh tĩnh mịch, tại thời điểm tất cả đều an tĩnh lại, toàn thân Nghệ Phong tựa như huyết nhân, một tay chống mặt đất quỵ xuống.
Mọi người thấy Nghệ Phong như vậy, không khỏi thổn thức không thôi. Là nhân vật có thể nói phong vân một cõi, giờ phút này lại bị ép tự hủy đấu khí. Hơn nữa hắn còn quyết tuyệt đến loại tình trạng này, thật sự một tia cũng không lưu. Bất kể là pháp tắc chi nguyên hay là kinh mạch, hay là năng lượng châu trong khí hải của hắn, đều triệt để nghiền nát. Phế, phế triệt để, không có khả năng may mắn.
Tần Y bay đến bên người Nghệ Phong, không để ý Nghệ Phong đầy máu, đỡ lấy vai Nghệ Phong, để cho Nghệ Phong dựa vào thân thể của nàng. Nguyệt Nghiên lúc này, cũng ôm Nghệ Thiến Thiến đứng ở bên cạnh hắn.
Mọi người thấy Nghệ Phong, không khỏi thở dài một hơi, quang mang trời chiều bao trùm trên khuôn mặt đầy máu của Nghệ Phong, tạo cho người ta một cảm giác thê lương không thể tả.
Nghệ Phong lau vết máu trên khóe miệng, quay đầu nhìn Đế lão Tiên Cảnh, hắn thản nhiên nói:
- Như thế, ngươi hẳn là rất hài lòng?
Đế lão Tiên Cảnh nhìn Nghệ Phong, hắn cũng cảm giác được một loại phóng khoáng bi thiết, tuy hắn và Nghệ Phong ở thế lực đối địch, chỉ là Nghệ Phong quyết tuyệt như thế này vẫn khiến hắn cảm giác có chút bi thiết.
- Ta so ra kém ngươi.
Đế lão Tiên Cảnh nhàn nhạt nói một câu. Người thanh niên này, hung ác đối với người khác, đối với chính mình còn ác hơn. Hắn tự nhận không có khả năng làm ra chuyện tình tự hủy hết thảy, thà rằng chết cũng sẽ không làm chuyện như vậy.
Từ thiếu Thánh chủ cao cao tại thượng luân lạc tới tình trạng người thường cũng không bằng. Loại chênh lệch như trên trời dưới đất này đủ để cho người thường nổi điên.
Nghệ Phong cũng không có nhìn hắn nữa, kéo cánh tay Nguyệt Nghiên, nhìn về phía Triệu lão nói:
- Như thế, ta đã đủ trả cho Tà Tông chưa?
Triệu lão nhìn Nghệ Phong, thở dài một hơi, có chút mê man nói:
- Ngươi đi đi.
Nghe được Triệu lão lời nói, Nghệ Phong khom người thi lễ một cái nói:
- Đa tạ Triệu lão.
Nói xong, Nghệ Phong nhìn hai nàng nhẹ gật đầu.
Tần Y ôm lấy Nghệ Phong, thân ảnh chớp động bay nhanh đi.
Tất cả võ giả nhìn Nghệ Phong bay nhanh rời khỏi, cả đám đều dùng ánh mắt nhìn chăm chú, đưa mắt nhìn Nghệ Phong rời đi, tất cả võ giả được chứng kiến một màn vừa rồi kia, đối với Nghệ Phong có một cổ kính ngưỡng không tên.
Đối với Thánh Tông mà nói, Nghệ Phong không còn là thiếu Thánh chủ của bọn họ. Mà đối với Tiên Cảnh mà nói, Nghệ Phong không còn là địch nhân của bọn hắn. Nhưng mà, lại không thể ngăn cản tán thành đối với Nghệ Phong.
Nhìn hai bóng lưng điên đảo chúng sinh của Tần Y và Nguyệt Nghiên, bọn họ không nhịn được cảm thán: cũng chỉ có nhân vật bậc này mới có thể xứng có được nữ nhân như vậy. Ha ha, đã từng ghen ghét qua hắn, nhưng lại chưa từng có nghĩ đến, hết thảy đều là do chính mình tranh thủ mà có.
Nếu là bọn hắn, bọn họ tự nhận không thể vì một nữ nhân mà làm ra hy sinh như thế.
Ánh mắt mọi người nhìn nơi Nghệ Phong đứng vừa rồi, một ít chỗ còn có vết máu của Nghệ Phong.
Triệu lão nhìn một ít vết máu, thở nhẹ ra một hơi, phất tay đối với một đám Thánh Cấp sau lưng nói:
- An bài tất cả, lui binh!
Còn Đế lão Tiên Cảnh đối phương cũng an bài giống như thế.
Lúc này bởi vì nguyên nhân Nghệ Phong, võ giả hai phe không còn có tâm tư tái chiến, chỉ là bản thân bọn họ chẳng lẽ lại muốn có chiến tranh xảy ra sao?
Đã như vầy, vậy thì lui binh a.
Nhớ tới đại chiến lần này hai phe đều xuất động một phần ba lực lượng, nguyên một đám cười khổ không thôi. Nguyên bản trận đại chiến này nhất định là phải phân ra thắng bại mới bằng lòng bỏ qua, lại thật không ngờ lại gây ra biến cố như vậy. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

