Tuyên bố càn rỡ và kiêu ngạo như vậy, trực tiếp chọc giận Thượng Quan Vũ Phượng, nàng kinh thường liếc nhìn Nghệ Phong:
- Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ta muốn kết hôn, ngươi có thể ngăn cản sao?
Nghệ Phong cười lạnh, quay về phía Thượng Quan Vũ Phượng nói:
- Ngươi muốn kết hôn, cũng phải có người dám lấy ngươi a!
Lúc này Bố Lan Địch cũng xen vào nói:
- Nghệ Phong, cho dù thực lực của ngươi cường hãn, lẽ nào ngươi nghĩ thực lực của ngươi có thể chống đối toàn bộ gia tộc Thượng Quan?
Nghệ Phong cười cười, chắc chắn nói:
- Không thể!
Nhất thời Bố Lan Địch cười lạnh:
- Đã như vậy, ngươi còn khoác lác.
Nghệ Phong cười cười không giải thích, bởi chính mình luôn muốn kiêu ngạo như vậy. Bởi vì hắn nhìn Bố cảm thấy Lan Địch không vui, nhìn Thượng Quan Vũ Phượng lại càng cảm thấy khó chịu. Có thể khiến bọn chúng phiến muộn, Nghệ Phong nhất định rất vui với thủ đoạn sắc bén của chính mình. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

