Sau khi hai Thánh Cấp bỏ trốn, võ giả còn lại sao là đối thủ của Thánh Cấp, dưới tình huống Thánh giả Sát Lâu ra tay, từng người từ từ vẫn lạc. Trong khoảng thời gian ngắn, võ giả Trúc Cung vẫn lạc hơn phân nửa.
Nghệ Phong đứng trên hư không, tự nhiên sẽ không xuất thủ đối với chút ít võ giả này.
Ngu Phi nhìn một đám võ giả vẫn lạc, nàng nhìn Nghệ Phong nói:
- Ngươi cũng tạo không ít sát nghiệp?
Nghệ Phong nhún nhún vai, nhìn đám người Thiên Nghịch nói:
- Ta không ra tay? Ta lại không xen vào bọn họ. Hôm nay đến nơi đây, ta còn không động thủ giết một người.
Ngu Phi nghe Nghệ Phong nói vậy, khó thở quay đầu, bất quá lập tức phát hiện eo mình bị Nghệ Phong ôm lấy, dưới tình huống giãy dụa không có hiệu quả, không khỏi oán hận nói:
- Ngươi thật sự là bạo quân.
Đối với đánh giá của Ngu Phi, Nghệ Phong vui vẻ tiếp nhận, khẽ cười nói:
- Trước kia cũng có người nói như vậy.
Ngu Phi kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Nghệ Phong, thấy ánh mắt Nghệ Phong sáng quắc nhìn chằm chằm vào mặt của nàng, trong lòng không khỏi cả kinh nói:
- Ngươi muốn làm cái gì?
Nghệ Phong lặng lẽ cười:
- Phu thê lâu ngày gặp lại. Nàng nói làm cái gì?
Nói xong, Nghệ Phong hôn vào đôi môi đỏ tươi của Ngu Phi.
- A! Không cần...
Ngu Phi còn chưa nói hết lời, đã bị Nghệ Phong chặn môi, Ngu Phi cố gắng giãy dụa, nhớ tới phía dưới còn rất nhiều người nhìn nàng, cảm giác mặt nóng lợi hại.
Đúng như nàng đoán trước, mọi người dưới đài thấy cử động của Nghệ Phong, nguyên một đám kinh ngạc, lập tức lại không nhịn được lộ ra ánh mắt ti tiện.
- Hỗn đản!
Sau một nụ hôn dài, Nghệ Phong rốt cục buông tha Ngu Phi, Ngu Phi giận mắng một câu, cảm thấy không còn mặt mũi nhìn người, nằm trong ngực Nghệ Phong, không dám nhìn phía dưới hư không. Nàng thậm chí cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của mọi người. Trong khoảng thời gian ngắn, ngược lại quên chuyện cường giả Trúc Cung vẫn lạc.
Nghệ Phong thấy Ngu Phi như thế, ánh mắt chuyển dời đến phía dưới hư không, nhìn nguyên một đám vẫn chưa thỏa mãn, tựa hồ chờ màn trình diễn đông cung đùa giỡn, Nghệ Phong cười mắng:
- Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua người khác thân mật với lão bà sao.
- Ha ha...
Phía dưới ồn ào cười, đột nhiên cảm giác Tà Đế cao cao tại thượng này cũng bất quá là người thường mà thôi, trong khoảng thời gian ngắn cảm giác rất thân thiết. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

