Sau khi Nghệ Lưu lướt qua giấy báo nhập học một lượt, hắn liếc nhìn Nghệ Phong bằng ánh mắt cổ quái, nói:
- Một vạn kim tệ? Tại sao học phí của đệ cao gấp năm lần học phí của người khác?
- Sao?
Trong lòng Nghệ Phong vô cùng giận dữ: Kháo, quả thực lão gia hỏa kia trả thù ta. Aizzz, bản thiếu gia thuần khiết như vậy, thế mà hắn cũng nhẫn tâm.
- Đệ có một vạn kim tệ sao? Nếu không có, hãy cầm của ta.
Tuy Nghệ Lưu nghi hoặc chuyện học phí của Nghệ Phong cao gấp năm lần bình thường, nhưng hắn vẫn nói.
- Cảm ơn đại ca rồi! Thế nhưng ta nghĩ ta không cần!
Nghệ Phong vỗ vỗ vai Nghệ Lưu nói.
Tiền bạc của Nghệ Lưu đều đến từ Nghệ Khải Mạc, cho nên Nghệ Phong không muốn đụng vào. Chính mình đã bị người ta trục xuất khỏi gia môn, lòng tự trọng của chính mình không để chính mình nhận sự trợ giúp của hắn.
Nghệ Lưu hiển nhiên cũng biết suy nghĩ của Nghệ Phong, hắn thở dài nói:
- Vậy hãy hỏi ngoại công, số tiền này đối với ngoại công thực sự cũng không đáng là bao.
Nghệ Phong cười cười, một vạn kim tệ đối người dân bình thường quả thực rất nhiều, thế nhưng Nghệ Phong cũng không quá bận tâm. Lúc này Nghệ Phong cũng nhận ra phó viện trưởng cố ý ép mình. Nhưng đối với một y sư cao cấp mà nói, chỉ cần có dược liệu, luyện chế một chút đan dược cao cấp, kiếm một vạn kim tệ kia nhẹ nhàng như trở bàn tay.
- Đến khi đó tính sau! Được rồi, đại ca, ta còn hai viên Đề Khí Tán, tặng huynh!
Nghệ Phong lấy ra hai viên Đề Khí Tán còn lưu lại tặng Nghệ Lưu.
Nghệ Lưu nhìn hai viên đan dược trong suốt tản ra mùi hương thơm mát trên tay, hắn đứng ngây dại tại chỗ, một lúc lâu mới không dám tin tưởng nói:
- Đệ nói đây là đan dược Đề Khi Tán ngũ giai sao?
- Uhm! Thực lực của huynh hắn đã đạt tới Sư Cấp nhất giai đỉnh phong. Chỉ cần huynh để hồn lực đề thăng tới nhị giai, hai viên đề khí tán này cũng đủ để giúp huynh đạt tới nhị giai!
Nghệ Phong gật gật đầu giải thích.
Nghệ Lưu cảm thấy trong lòng chính mình cuộn sóng: Nhị đệ! Lần trước gặp mặt, tặng chính mình một quyển vũ kỹ Nhật Cấp làm lễ gặp mặt. Bây giờ mới gặp mặt lại tặng mình hai viên Đề Khí Tán. Chẳng phải hắn quá ngưu sao? Những vật như vậy, ngay cả phụ thân cũng không thể biết đến. Tuy rằng giá Đề Khí Tán ngoài thị trường chỉ hai nghìn kim tệ, thế nhưng đều bị các quý tộc và các thế lực lớn thu gom, căn bản không đến tay thường nhân.
Nếu như chuyện này chỉ khiến Nghệ Lưu chấn động, thế nhưng một câu nói của Nghệ Phong khiến Nghệ Lưu suýt nữa hôn mê.
- Chỉ hai viên Đề Khí Tán mà huynh đã như vậy rồi! Nếu như huynh thích, về sau ăn như ăn đậu cũng không sao cả.
Nghệ Lưu hung hăng tè ngã xuống đất, khóe miệng không ngừng co quắp lại: Kháo, ăn như ăn đậu! Ngươi nghĩ Đề Khí Tán là cái gì? Thứ này chỉ có y sư cao cấp mới có thể luyện chế, ngươi cho rằng chính mình là thần tiện tay có thể biến ra một đống lớn ah!
Nghệ Phong thấy Nghệ Lưu trừng mắt nhìn chính mình, hắn nhún nhún vai không quan tâm đến. Với y thuật của hắn, chỉ cần có dược liệu, luyện chế đan dược ngũ giai thực sự không phải chuyện tình quá lớn. Cho ăn như ăn đậu cũng không phải không thể.
Nghệ Phong cũng không giải thích, có lẽ tới khi chính mình đưa hắn Đề Khí Tán, hắn mới dám tin tưởng.
...
Khi Nghệ Lưu đang vểnh tai nghe Nghệ Phong tiếp tục nói khoác, hắn đã thấy nhãn thần Nghệ Phong nhìn chằm chằm về phía nào đó, khóe miệng thoáng hiện lên dáng vẻ tươi cười tà mị. Hắn cũng thuận mắt nhìn lại.
Nghệ Lưu sứng sốt, hắn cũng không ngờ tại chỗ này có thể gặp các nàng. Toàn thân Thượng Quan Vũ Phượng mặc bộ đồ bó sát màu đỏ vô cùng quyến rũ. Thân thể theo bước tiến đong đưa làm chấn động nhãn thần người khác. Nàng xinh đẹp đầy cán dỗ khiến tâm huyết Nghệ Lưu khẽ nóng lên.
Bất quá, hắn lại phát hiện Nghệ Phong cũng không để ý tới nữ nhân này, mà ánh mắt chuyển tới chỗ khác. Nghệ Lưu nhìn qua, trong lòng hắn khẽ run.
Dung nhan mỹ lệ khiến hắn có chút chấn động, tim đập thình thịch. Làn da trắng noãn từ cổ lộ ra, mái tóc vàng óng ánh tùy ý thả trên vai. Cẩm y trắng nhạt ôm trọn lấy vóc dáng lồi lõm bốc hỏa đầy mê hoặc. Đôi gò bồng đẫy đà mềm mại hiện ra độ cong, eo thon mềm mại dường như có thể cảm nhận sự đàn hồi trong đó.
|
/1682
|

