Yêu Ngọc lắc đầu:
- Không có tin tức gì, bên Tiên Cảnh cũng không thăm dò ra.
Yêu Ngọc cũng có chút kinh hãi, nữ nhân kia quả thực là tồn tại không phải người. Vốn hắn còn cho là trên đại lục này không ai có thể so với đại tẩu, nhưng đối phương cũng có nét mị hoặc điên đảo chúng sinh hàng nghìn hàng vạn trạng thái, đồng thời thực lực mạnh tới nghịch thiên, không kém đại tẩu của mình.
- Chú ý nhiều một chút, nữ nhân đó không đơn giản.
Tần Y thản nhiên nói.
- Ừ! Ta biết!
Yêu Ngọc hồi đáp:
- Ở bên ngoài Tội Ác Chi Thành còn có một Thánh cấp giám sát chúng ta. Đại tẩu, tẩu xem…
Tần Y lắc lắc đầu nói:
- Cứ để bọn họ giám sát đi, có lẽ đang chờ tin tức của Liễu tiền bối. Không cần phải để ý đến hắn, hết thảy chờ Nghệ Phong trở lại rồi mới tính tiếp.
- Ừ!
Yêu Ngọc gật đầu nói:
- Suốt ngày Kỳ nhi nói muốn gặp cha. Ha ha. Không biết đại ca khi trở về biết mình đã có hài tử sẽ cao hứng cỡ nào.
Trên mặt Tần Y cũng lộ ra nét mẫu tính nhu hòa:
- Nó giống Nghệ Phong như đúc từ một khuôn. Nhãng ra một cái là lại chạy về Thánh thành, nó thực cho rằng Thánh thành là nhà của mình a.
Nghe thấy Tần Y bất mãn nói thầm, trên trán Yêu Ngọc hiện lên hắc tuyến. Trong lòng thầm nghĩ người khác có mơ cũng không thể tiến vào Thánh thành, tẩu lại không thích cho nó vào. Hơn nữa đãi ngộ của tiểu tử này ở đó giống như đối với thiếu chủ nhân. Loại ưu ái này thật khiến người ta phải ghen tỵ, bởi ngay cả Nghệ Phong cũng chưa từng có.
- Đại tẩu! Vậy ta đi trước! Có tin tức gì sẽ báo cho tẩu.
Yêu Ngọc cùng không muốn cùng Tần Y đàm luận vấn đề của nữ nhân nữa. Bởi Tần Y ước gì ngày nào cũng ở bên cạnh nàng.
- Ừ! Ngươi đi xuống đi!
Tần Y gật đầu, ánh mắt nhìn hướng Huyết Sắc Thiên Đường, trong lòng nàng có hơi hoảng hốt.
…
Bên trong Huyết Sắc Thiên Đường, tuy rằng linh khí đã không còn trút xuống như thác đổ trước kia nữa, nhưng vẫn tạo nên một con sông lớn. Những võ giả đuổi giết Nghệ Phong đa số đều ở lại đây, chỉ có rất ít người rời đi, bởi vì linh khí nơi đây cực kỳ nồng đậm. Những võ giả chưa thể đột phÁ Thánh cấp, nói không chừng mượn cơ hội lần này để tăng thêm một bước.
Trong thời gian bốn năm, thực lực của những võ giả này chỉ tăng một cách rất bình thường, chưa có một ai đột phÁ Thánh cấp. Cho dù là tên Á Thánh đã bước nửa bước vào Thánh cấp, nhưng thủy chung vẫn có một lớp màng vô hình ngăn cản, không thể đột phá.
Nhìn linh khí không ngừng trút xuống, trong lòng hắn rất muốn xông vào trong. Nhưng nhớ tới những võ giả năm đó không thể chống đỡ nổi rốt cuộc bạo thể, hắn không có dũng khí để làm.
Nghĩ lại võ giả năm đó, trước khi rời đi đã tuyên bố lúc xuất quan sẽ huyết tẩy Huyết Sắc Thiên Đường. Nhưng đã qua nhiều năm rồi, ngay cả bóng dáng của hắn cũng không thấy, có lẽ đã vẫn lạc.
Á Thánh không khỏi có chút thổn thức, Nghệ Phong là võ giả kinh tài tuyệt diễm đầu tiên mà hắn được chứng kiến. Một người như thế ngã xuống thật khiến người ta cảm thấy đáng tiếc. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

