Bị lực lượng mênh mông của đối phương oanh kích, mặc dù Nghệ Phong có chút kinh hãi nhưng không lo lắng quá mức. Chỉ cần người này không đạt tới Ngũ giai, có thể thi triển kỹ năng tự chủ, mình không cần sợ hãi.
Thân ảnh của Nghệ Phong không ngừng lùi về phía sau, khiến khóe miệng Thụ Nặc hiện lên vẻ khinh thường, trong lòng thầm nghĩ lấy thực lực của mình, đánh hắn trọng thương cũng không thành vấn đề.
Hi Lâm thấy Nghệ Phong từ đầu đến cuối không dùng pháp tắc chi lực, biết Nghệ Phong chưa xuất toàn lực. Hắn hiểu rất rõ pháp tắc chi lực của Nghệ Phong, vận dụng cùng sử dụng là hai khái niệm khác nhau. Mặc dù lúc này Thụ Nặc không sử dụng, nhưng pháp tắc của hai người không phải cùng một cấp bậc.
Nghệ Phong đỡ tiếp một đòn của đối phương, pháp tắc tương khắc phối hợp đấu khí từ trong cơ thể phóng ra, đánh về phía đối phương. Lực lượng của Nghệ Phong bỗng chốc tăng vọt, Thụ Nặc khẽ cau mày, nhưng vẫn không để ý quá nhiều. Lực lượng trong cơ thể hắn bạo tuôn, nghênh đón công kích của Nghệ Phong.
Ầm…
Trong một tiếng va chạm đinh tai nhức óc, Nghệ Phong bị chấn lùi lại phía sau.
- Không biết tự lượng sức mình!
Mặc dù Thụ Nặc cảm thấy kinh ngạc vì pháp tắc chi lực của đối phương có thể làm suy yếu một phần lực lượng của hắn, nhưng trong lòng vẫn mang theo sự khinh thường. Với thực lực tứ giai đỉnh phong của mình, đã đủ để áp chế hắn.
Nghệ Phong lắc lắc cánh tay đang tê dại, nghe lời nói miệt thị của đối phương hắn cười lạnh một tiếng. Đấu khí trong cơ thể bùng phát, đồng thời dung nhập vào pháp tắc tương sinh, lấy Nghệ Phong làm trung tâm một thế giới mang theo pháp tắc chi lực xông về phía Thụ Nặc.
Thụ Nặc thấy vậy, rốt cuộc sắc mặt cũng biến đổi. Lực lượng trong cơ thể ồ ạt tiến ra, pháp tắc chi lực không giữ lại, nghênh đón công kích của Nghệ Phong. Hai thế giới chi lực giao phong với nhau, một hắc động thật lớn xuất hiện giữa không trung, cắn nuốt hết thảy mọi thứ. Thậm chí cả sóng khí từ trận giao phong cũng bị nó thôn phệ.
Sau khi giao phong, hai người đồng thời lùi về phía sau mấy bước.
Thụ Nặc nhìn thanh niên trước mặt, trong lòng cảm thấy rung động. Lấy nhãn lực của hắn tự nhiên có thể nhận biết cảnh giới của Nghệ Phong rõ ràng thua hắn một bậc. Nhưng pháp tắc chi lực của đối phương có thể tăng phúc, đề cao lực lượng của hắn lênh, để bù đắp sự chênh lệch này.
- Khó trách có thể đoạt được đồ vật trong tay Ngưu Quý, quả nhiên có mấy phần bản lãnh.
Thụ Nặc cười lạnh nói.
- Điều ngươi không biết còn nhiều lắm.
Nghệ Phong cười to, Tinh Bạo Thương Khung thi triển ra phóng về phía Thụ Nặc.
Nhìn thấy một chiêu này của Nghệ Phong, sắc mặt Thụ Nặc đại biến. Hắn mở to mắt nhìn Nghệ Phong:
- Tại sao ngươi biết chiêu này? Ngươi là gì của hắn?
Nghệ Phong không rõ ý tứ trong lời nói của đối phương, đấu khí của hắn vận dụng tới mức cao nhất, hai cỗ pháp tắc chi lực bạo phát. Toàn bộ không gian giờ khắc này tựa hồ chỉ còn lại một quyền của Nghệ Phong.
Nơi quyền đi qua, không gian bắt đầu điên cuồng sụp đổ. Vô số quyền ảnh bắt đầu tụ lại vào quyền đầu của Nghệ Phong. Thụ Nặc cảm thấy kinh hãi, hắn vội kết thủ ấn ngăn chặn. Không dám bảo lưu, pháp tắc chi lực quán thâu vào trong đấu khí, nghênh đón thế giới chi lực mang theo Tinh Bạo Thương Khung của Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

