- Khải Nam nói ngươi đánh bại Ngưu Quý, không biết có phải thật hay không?
Nghệ Phong gật đầu nói:
- May mắn thắng được một chiêu.
- Thắng chính là thắng, không tồn tại thứ gọi là may mắn như ngươi vừa nói. Ha ha! Vậy thực lực của ngươi chính là tam giai sao?
Thiên Khôi nói:
- Không biết ngươi có hứng thú gia nhập trận doanh của chúng ra hay không?
Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Thực lực của ta còn chưa tới tam giai.
- Chưa tới tam giai, vậy làm sao đánh bại được Thánh cấp tam giai đỉnh phong Ngưu Quý?
Thiên Khôi sửng sốt hỏi.
Nghệ Phong còn chưa kịp trả lời, Khải Nam đã vội vàng chen vào:
- Nghệ Phong Thánh cấp thi triển một chiêu giống với kỹ năng tự chủ của Thánh cấp Ngũ giai, tuy có hơi khác biệt nhưng tác dụng thì tương tự, khiến Ngưu Quý trọng thương.
- Giống với kỹ năng tự chủ của Thánh cấp Ngũ giai, tuy có hơi khác biệt nhưng tác dụng thì tương tự?
Thiên Khôi cảm thấy kinh ngạc hỏi:
- Ngươi lĩnh ngộ phương pháp ngưng tụ lực lượng?
- Không có! Bất quá, vãn bối từng may mắn nhận được Phệ Châu, mượn Phệ Châu, cũng có thể phát huy chiến lực của mình thêm mấy phần.
Nghệ Phong cười nói.
Thiên Khôi gật đầu, Phệ Châu là chí bảo thiên địa, cho dù lão đạt tới Ngũ giai cũng không dám coi thường. Đồ vật này võ giả nào cũng muốn có, nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng.
- Không biết có thể thi triển cho ta xem một chút hay không?
Thiên Khôi hiếu kỳ muốn xem vì nguyên nhân gì mà một Nhị giai có thể đánh bại một Tam giai đỉnh phong. Cho dù có Phệ Châu, nhưng cũng không hẳn có thể đơn giản bù đắp sự chênh lệch như thế. Chỉ là nghe ý tứ của Khải Nam thì chỉ cần một chiêu đã đánh cho Ngưu Quý trọng thương, ngay cả cơ hội phản kích cũng không có.
- Nếu tiền bối có nhã ý, ta tự nhiên sẽ không tư tàng.
Nghệ Phong cười nói, hắn còn có chuyện cầu trợ Thiên Khôi, tự nhiên sẽ không cự tuyệt yêu cầu nhỏ này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

