Phụt…
Lực lượng hai loại pháp tắc chi lực kinh khủng của hai võ giả giao phong với nhau. Đối phương giống như diều đứt dây bay vào hư không, miệng không ngừng phun máu sau đó rơi mạnh xuống mặt đất.
Sau kéo lê cả nghìn thước mới đứng vững được thân thể, võ giả giậm mạnh chân về phía sau tạo nên một cái hố lớn, trực tiếp quỳ lên mặt đất.
- Hai loại pháp tắc?
Võ giả trừng tròng mắt nhìn Nghệ Phong, rất khó lý giải tại sao Nghệ Phong lại có hai loại pháp tắc. Người có hai loại pháp tắc hắn đã nghe nói, nhưng đây là lần đầu tiên gặp được.
Khí huyết trong ngực quay cuồng khiến hắn cười khổ không thôi. Mặc dù vừa rồi bị bất ngờ mới thành ra như vậy, nhưng cho dù hắn có sớm chuẩn bị thì cũng không thể ngăn cản công kích này của đối phương.
Nhìn thanh niên trước mặt hắn không xa, võ giả hít sâu một hơi hỏi:
- Đây là pháp tắc gì?
- Pháp tắc tương sinh!
Nghệ Phong đáp.
Võ giả lắc đầu, không khỏi thấp giọng mắng một tiếng nói:
- Mẹ nó! Cái này là pháp tắc gì chứ. Lão tử chưa từng nghe thấy, từ lúc nào mà ta trở nên lạc hậu thế này.
- Rất mạnh, mạnh hơn so với pháp tắc của ta.
Võ giả tán thưởng nói.
Nghệ Phong đảo cặp mắt trắng dã, thầm nghĩ ngươi không phải đang nói nhảm sao? Không mạnh mà có thể đánh ngươi hộc máu à?
- Nhìn ngươi có vẻ hộc máu nhiều hơn bản đế. Ta không so đo với ngươi nữa, bất quá khu vực này bản đế muốn, ngươi tìm chỗ khác đi.
Nghệ Phong cường hành nói.
Một câu nói này khiến trong lòng võ giả phỉ báng không thôi, thầm nghĩ đã cướp đoạt địa bàn của người ta lại còn nói không thèm so đo. Người này thật quá vô sỉ. Dĩ nhiên, lời này hắn không dám nói ra, hắn biết tên hỗn đản này không dễ nói chuyện.
Thấy Nghệ Phong chuẩn bị rời đi, võ giả vội vàng gọi hắn lại:
- Đợi một chút.
Nghệ Phong cau mày xoay người, nhìn đối phương hừ nói:
- Sao nữa? Muốn đánh thêm một trận sao?
Võ giả vội vàng khoát khoát tay, nhìn Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Bản Thánh cấp không muốn hộc máu. Ta thừa nhận thực lực không bằng ngươi, bất quá nếu ngươi muốn chém giết ta thì rất khó khăn.
Nghe thấy võ giả nói, Nghệ Phong cười to:
- Bản đế rất thiện lương, không thích giết người.
Mặc dù mới gặp Nghệ Phong, nhưng nghe hắn nói những lời này, trong lòng võ giả vẫn cảm thấy khinh bỉ không thôi. Dĩ nhiên, lời của Nghệ Phong không bị người trên đại lục nghe thấy, bằng không có thể bị họ nhổ nước bọt mà chết đuối. Một kẻ có danh xưng là ma đầu mà tự nhận mình lương thiện. Thật không biết xấu hổ!
- Ta có một cuộc giao dịch, không biết Thánh cấp có muốn làm hay không?
Võ giả cười nói với Nghệ Phong. Lần trước trốn thoát khỏi tay một Thánh cấp, hắn đánh không lại người đó nhưng muốn cướp bóc thì không khó. Chỉ là nếu mời một võ giả mạnh hơn mình cùng đi đoạt, nói không chừng có thể cướp được.
- Không có hứng thú.
Trong khi võ giả Thánh cấp nhị giai còn đang nghĩ tới tương lai tốt đẹp, một câu nói của Nghệ Phong khiến hắn nhảy dựng lên.
- Kháo! Ngươi còn chưa nghe ta nói cái gì mà đã nói không có hứng thú.
Võ giả trợn mắt nhìn Nghệ Phong, trong lòng thầm nghĩ nếu không phải đánh không lại thì lão tử đã dùng roi quất chết ngươi.
- Nhà bản đế rất giàu, không thiếu thứ gì, không cần phải đi cướp. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

