Linh khí như từ chín tầng trời đổ xuống, nhưng rất ít có võ giả nào dám tiến vào. Dòng sông linh khí này có vẻ đã trở thành cấm địa của họ, những ai đã đi vào thì đa số đều dùng kết cục bạo thể kết thúc.
Dòng thác linh khí này bắt đầu hướng về Tội Ác Chi Thành và tràn ra khắp đại lục, các võ giả đang tu luyện có thể cảm nhận được mật độ linh khí không ngừng đề cao. Điều này khiến họ mừng như điên, mật độ linh khí như thế này nếu trải qua vô số năm tháng nữa thì thật sự có thể đạt tới trình độ như thời kỳ viễn cổ.
Thế nhưng suy nghĩ bất đồng với các võ giả này chính là các cường giả Thánh cấp, bọn họ đưa mắt nhìn nhau dò hỏi. Tại sao trên không trung gần Tội Ác Chi Thành lại xuất hiện dòng chảy linh khí? Nếu nói không có gì cổ quái, có đánh chết họ cũng không tin.
Đặc càng ở cấp độ cao thì mức độ đánh giá lại càng chuẩn xác.
Triệu lão nhìn linh khí đang chảy từ trên cao xuống, trong đầu không khỏi nhớ tới Nghệ Phong. Nhưng mà đừng nói Nghệ Phong có thực lực Thánh cấp, mà cho dù có hắn cũng không thể tạo ra biến đổi thiên địa như thế này.
Triệu lão tự nhiên nghĩ đến Trường Sinh Bí Cảnh trong truyền thuyết, nhưng lại cảm thấy không có khả năng. Thực lực của Nghệ Phong sao có thể làm rung chuyển Trường Sinh Bí Cảnh. Hơn nữa mức độ linh khí này quá mức tưởng tượng, cho dù Chí Tôn cũng không thể làm được.
- Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Triệu lão lắc đầu, không thể nào lí giải nổi, trong lòng càng cảm thấy lo lắng. Cũng giống hắn, mấy người khác cũng đang phập phồng lo sợ.
Có người vui mừng, nhưng cũng có người lo lắng! Nhưng đối với đại đa số võ giả thì mức độ linh khí càng tăng thêm thì họ càng vui sướng.
Linh khí vẫn như thác nước không ngừng trút xuống. Sau khi Yêu Ngọc đạt tới Cửu giai, đuôi rồng đập xuống, hóa thành một đạo cực quang tiến về Tội Ác Chi Thành.
Tội Ác Chi Thành ở gần Huyết Sắc Thiên Đường nên có thể chứng kiến dị biến thiên địa rất rõ ràng. Đương nhiên mức độ linh khí nơi đây cũng tăng cao tới mức khó tin, mỗi một người ở Tội Ác Chi Thành đề có thể cảm nhận được mỗi một phân một khắc biến hóa của linh khí. Cuối cùng linh khí nồng đậm tới cực điểm, một số võ giả đang gặp bình cảnh lập tức đột phá.
Sau khi trở lại Tội Ác Chi Thành, Yêu Ngọc lập tức hóa thành hình người. Đạt tới cửu giai, hắn không còn bộ dạng của tiểu thiếu niên nữa, mà biến thành một thanh niên tương đương giống với Lý U.
Lúc Yêu Ngọc vừa trở về Tội Ác Chi Thành thì một tiểu hài tử tầm hai ba tuổi giang hai tay ra kêu to:
- Yêu Ngọc thúc thúc, cưỡi cưỡi…
Yêu Ngọc nhìn tiểu hài tử trước mặt, trên trán hắn toát mồ hôi lạnh. Từ một lần hóa thân thành long xà cho nó cưỡi, bây giờ chỉ cần thấy hắn là nó lại muốn cưỡi. Dường như đặc biệt yêu thích trò này.
Yêu Ngọc lau mồ hôi trán nói:
- Kỳ Nhi, đợi cha của ngươi về thì cưỡi hắn, cưỡi hắn còn thoải mái hơn ta nhiều.
Kỳ Nhi mở to mắt hồn nhiên gật đầu, tiểu hài tử rất dễ bị lừa gạt, đặc biệt là những đứa chỉ khoảng hai ba tuổi, căn bản không suy nghĩ quá nhiều.
Tần Y bế Kỳ Nhi lên nhìn Yêu Ngọc, nàng cười nói :
- Chúc mừng ngươi đạt tới Thánh cấp.
Yêu Ngọc cười hắc hắc nói:
- Vốn còn tưởng phải qua vô số năm tháng nữa mới có thể tích lũy mới đột phá, không ngờ đột nhiên có cơ hội tốt như vậy. Đáng tiếc là đại ca không có ở đây, nếu không chắc chắn hắn cũng có thể mượn linh khí này đột phá Thánh cấp.
Tần Y lắc đầu nói:
- Ba năm rồi, có lẽ hắn đã tấn chức Thánh cấp. Lúc Nghệ Phong biến mất đã là Quân cấp đỉnh phong, cho dù không phải Thánh cấp cũng là Á Thánh.
- Ha ha, Á Thánh là chuyện không thể nào. Với căn cơ của đại ca không cần bước quá độ Á Thánh.
Yêu Ngọc lắc đầu nói:
- Ta chỉ lo đại ca không có đủ năng lượng để đột phá Thánh cấp. Dù sao thì linh khí mà hắn cần chắc chắn nhiều hơn ta vô số lần.
Tần Y lắc đầu, bỗng nhiên có chút cảm thán nói:
- Không biết lúc này hắn đang ở đâu?
- Đại tẩu có cảm giác là dị biến thiên địa lần này do đại ca gây nên hay không? Lúc trước hắn có phần địa đồ thần bí, sau đó lại biến mất ở Huyết Sắc Thiên Đường.
Yêu Ngọc nói.
Tần Y trầm mặc một hồi, nàng nhìn thác nước bằng linh khí phía xa không nói gì cả. Thiên địa chi biến khủng bố như vậy có thể do con người tạo nên sao?
- Đại ca cũng thiệt là, vừa đi đã biệt tích ba năm trời. Chắc hẳn hiện tại hắn cũng không biết mình có hài tử đâu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

