Nghệ Phong không giải thích cho nàng, mà chỉ nở nụ cười, chuyên tâm trị thương cho mình.
Bạch Hàn Tuyết nhìn quyển trục trong tay mà sững sờ. Mấy chữ to kỹ năng truyền thừa của Tiên Đế khiến nàng cảm thấy như đang mơ. Bạch Hàn Tuyết tự nhiên biết rõ Tà Tông cùng Tiên Phủ đối chọi với nhau. Thế nhưng vũ kỹ truyền thừa của Tiên Cảnh lại bị Nghệ Phong lấy đi, điều này đại biểu cho việc gì? Không thể nghi ngờ là hung hăng tát cho Tiên Phủ một cái bạt tai.
Bạch Hàn Tuyết nhìn Nghệ Phong đang thi châm chữa thương, nàng lắc đầu, bắt đầu tu luyện Tiên Thuật ngũ thức. Mặc dù lão tổ tông cũng truyền thừa cho nàng không ít vũ kỹ, nhưng truyền thừa vũ kỹ của Tiên Phủ vẫn mang lại hấp dẫn cho nàng nhiều hơn. Thứ này chỉ có Tiên Đế của Tiên Phủ được phép tu luyện, nhưng hết thảy đều thay đổi bởi chính tay Nghệ Phong.
Trong khi trị thương cho mình, Nghệ Phong có hơi đau đầu. Bởi thương thế của hắn nghiêm trọng hơn so với trong tưởng tượng vài phần. Mặc dù có Ngũ Hành chi lực điều dưỡng, nhưng muốn trong ngắn khôi phục là rất khó.
Đối với tình huống như vậy, Nghệ Phong hít sâu một hơi, muốn trị thương cho chính mình, chỉ có thể làm từng bước
Ba ngày rất nhanh qua đi, ở bên ngoài di chỉ Viễn Cổ đã tụ tập không ít võ giả. Một số người thì tiến vào bên trong, một số khác thì canh giữ ở lối đi.
Những võ giả tiến vào đều rất nhanh bay ra, bởi họ không phát hiện gì ở bên trong. Bất đắc dĩ bọn họ đành phải canh ở cửa lớn chờ Nghệ Phong đi ra.
Sau ba ngày điều dưỡng, sắc mặc Nghệ Phong cũng khôi phục chút huyết sắc. Lúc này hắn mới đình chỉ trị thương chi mình. Đương nhiên, tình huống bên ngoài Nghệ Phong cũng biết được từ chỗ của Bạch Hàn Tuyết. Tuy rằng đối phương không tìm thấy không gian này, nhưng vẫn không rời đi mà tiến hành ôm cây đợi thỏ. Đối với điều này, Nghệ Phong không chút để ý. Sau khi chém giết Á Thánh, Nghệ Phong bắt đầu suy tính điều này.
Một tổ chức có Á Thánh, chứng tỏ không nhỏ, những người này muốn nuốt trọn Nghệ Phong, cho nên sẽ không nói cho những người khác biết.
Thấy Nghệ Phong không chút quan tâm, Bạch Hàn Tuyết đành phải nhắc nhở:
- Lão tổ tông chỉ là một đám tàn hồn, không giúp được gì cho chúng ta. Cường giả của bọn họ không ít, nếu như bị vây công thì rất phiền toái.
Nghệ Phong cười cười nói:
- Hiện tại không cần phải quan tâm tới họ, chờ ta trị liệu thương thế xong rồi nói tiếp. Đúng rồi nếu nàng rảnh thì sắp xếp những tấm da cừu này lại.
Bạch Hàn Tuyết nghi hoặc nhìn hắn, Nghệ Phong thấy vậy thì cười cười, lấy chín phần quyển da cừu ra. Đầy đủ một tấm bản đồ, Nghệ Phong muốn xem thử bí mật cất giấu bên trong là gì?
- Sao lại nhiều như vậy?
Bạch Hàn Tuyết nhìn thấy Nghệ Phong lấy nhiều da cừu như vậy, ngạc nhiên hỏi.
Nghệ Phong nói:
- Lấy được bốn phần từ Tiên Đế đời này, lấy được một phần trong cấm địa Tiên Cảnh.
Sau khi Bạch Hàn Tuyết nghe thấy Nghệ Phong giải thích. Tuy rằng lúc trước không biết phát sinh chuyện gì, hiện giờ đã hiểu tại sao có nhiều người đuổi giết Nghệ Phong như vậy. Đảo một vòng bên trong cấm địa của người ta, sao có thể không khiến bọn họ lo lắng. Nguồn truyện:
|
/1682
|

