Dưới cái nhìn soi mói của nữ nhân, Nghệ Phong không chỉ lấy Vạn Cổ Huyền Băng mà còn đi vào đại điện càn quét tất cả quyển trục, bảo vật, tài phú, giống như mãnh thú hồng hoang.
Tốc độ của Nghệ Phong nhanh như gió cuốn, khiến nữ nhân ngơ ngác. Nhìn thủ đoạn của Nghệ Phong thành thạo như thế, nữ nhân cảm thấy hoài nghi, không biết Nghệ Phong có phải nghiên cứu đối với ăn cướp tới một trình độ cực cao, hoặc là chuyện tình như vậy hắn đã làm rất nhiều thành quen.
Dưới sự càn quét của Nghệ Phong, toàn bộ những dãy giá sách chứa đầy quyển trục san sát bị thu vào Nạp linh giới. May mắn thay, Nghệ Phong đã chém giết không ít võ giả, số lượng Nạp linh giới rất nhiều, bằng không thật không thể chứa hết những thứ này.
Tuy nữ nhân rất xem thường hành động của Nghệ Phong, nhưng cũng không nói gì. Nàng rất rõ ràng, cho dù có ngăn cản cũng không được. Đối với nàng, những vật này không có tác dụng quá lớn, ngay cả Kiếm điển Thiên giai cùng Vạn Cổ Huyền Băng cũng có thể để Nghệ Phong cầm đi, những thứ còn lại làm sao có thể lọt vào mắt nàng.
Thế nhưng, nữ nhân kinh ngạc phát hiện, sau khi Nghệ Phong càn quét tất cả các quyển trục xong lại tiếp tục vơ vét những khối vàng bạc phỉ thúy kia. Điều này khiến trong lòng nàng dâng lên một cảm giác vô lực. Một cường giả Quân cấp còn vừa ý vói những vật như vậy. Người này đúng là cực phẩm.
Sau một hồi càn quét, Nạp linh giới của Nghệ Phong đã đầy, nhìn ngọc thạch, châu báu các loại vẫn còn la liệt trên mặt đất. Hắn bất đắc dĩ nhìn nữ nhân hỏi:
- Nàng có Nạp linh giới hay không?
Nữ nhân hít sâu một hơi, lập tức nhìn Nghệ Phong chậm rãi phun ra một chữ:
- Cút!
Nghe giọng nói như muốn phát hỏa của nàng, Nghệ Phong nhún nhún vai thầm nói:
- Không cho lấy nữa thì thôi, làm gì mà hung dữ như vậy? Coi chừng không gả đi được.
Nữ nhân cố gắng đè nén cảm xúc muốn đánh Nghệ Phong xuống, không để ý tới hắn nữa, nàng đi về phía cửa đại điện.
Nghệ Phong có chút lưu luyến đống châu báu dưới đất, trong lòng thầm nói:
- Khụ. Đáng tiếc, nhiều châu báu như thế này, nếu lấy về đánh người chắc rất sung sướng.
Nữ nhân đi ở phía trước nghe Nghệ Phong nói thiếu chút nữa ngã sấp trên mặt đất, không muốn nghe nam nhân vô sỉ này nói nữa, cước bộ của nàng nhanh hơn vài phần, trong nháy mắt đã ra khỏi đại điện.
Nghệ Phong sờ lên mũi, cảm thấy thập phần khó hiểu với phản ứng của nàng. Hắn cầm hai khối ngọc thạch lên rồi cũng đi ra khỏi đại điện.
Từng có kinh nghiệm đi vào, vì thế Nghệ Phong rất quen thuộc lặn xuống nước, cùng nữ nhân một trước một sau ra khỏi cái hồ nhỏ.
Nữ nhân vừa xuất hiện trong u cốc, nàng lập tức giang hai tay ra hít một hơi không khí trong lành nơi này. Thần sắc mang theo sự mê luyến và sung sướng không thể nào che giấu được.
- Ta vẫn còn sống đi ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

