- Bằng không thì còn có biện pháp nào? Ngươi cũng đã nói trên phiến đại lục này không còn Chí Tôn. Hơn nữa, ta chỉ còn thời gian nửa tháng, không thể tiếp tục kéo dài được.
Nữ nhân nhìn Nghệ Phong nói. Nếu còn Viễn cổ Chí Tôn thì việc sử dụng viên đan dược không có một chút nguy hiểm nào. Thế nhưng, không có Viễn cổ Chí Tôn thì chỉ có thể liều một phen, hy vọng có thể lợi dụng tinh đan của Chí Tôn và dược lực của đan dược trung hoà với nhau. Tuy có chút hung hiểm, nhưng hiện tại chỉ có thể làm như thế.
Nghệ Phong nghe nữ nhân nói vậy thì gật nhẹ đầu. Hắn nhìn nàng nói:
- Vậy nàng phải cẩn thận một chút. Lực lượng của tinh đan Chí Tôn đã lan ra khắp toàn thân nàng, phục dụng đan dược có thể sẽ khiến cả hai lực lượng trung hoà nhau. Ta ở bên ngoài hộ pháp, cho dù muốn cũng giúp không thể giúp nàng quá nhiều. Cho nên, hết thảy phải dựa vào chính nàng.
Nữ nhân tự nhiên minh bạch đạo lý này, nàng gật nhẹ đầu hít sâu một hơi, chậm rãi mở ra bình ngọc.
Khi dược lực bắt đầu phát tán thì lực lượng của nữ nhân cũng chậm rãi bùng lên. Viên đan dược thập giai chậm rãi từ trong bình ngọc bay ra, khi khỏa đan dược lơ lửng giữa không gian thì một cỗ dược lực nồng đậm bắt đầu phát tán xung quanh.
Đây là lần đầu tiên Nghệ Phong chứng kiến việc hấp thụ đan dược thập giai. Đan dược khi đạt tới cấp bậc này tương đương như đã có linh tính, khi nữ nhân dùng lực lượng trói buộc thì nó không ngừng giãy dụa, phát ra thanh âm như của hài nhi khóc.
Bốn phía đan dược tựa như có lôi quang chớp động, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Nữ nhân nhìn viên đan dược, hơi trầm ngưng trong chốc lát, sau đó khống chế nó tiến vào miệng. Đan dược tựa như biết rõ vận mệnh của mình, nó ra sức giãy dụa. Chỉ có điều, dù có cố sức như thế nào cuối cùng vẫn từ từ tiến vào trong miệng của nữ nhân.
Ngay khi đan dược vừa vào miệng, thân thể nữ nhân cũng bị một tầng lôi quang bao phủ. Cả người nàng phát ra những luồng sáng bảy màu tựa như cửu thiên tiên nữ hạ phàm.
Một màn này không thể nghi ngờ càng gia tăng thêm sự xinh đẹp cho nữ nhân, nếu người khác nhìn thấy cũng phải trầm mê.
Sau khi đan dược tiến vào trong cơ thể nữ nhân, thủ ấn trong tay nàng biến hóa một cách điên cuồng, hóa thành từng đạo tàn ảnh. Dưới thủ ấn của nàng, từng luồng linh khí bắt đầu tụ tập và bao vây lấy nàng.
Thủ ấn càng biến hóa thì sắc mặt của nàng lúc thì hồng lúc thì trắng bạch, sau đó lại canh giống như tắc kè hoa, không ngừng thay đổi. Khóe miệng thỉnh thoảng ứa ra một một tia huyết dịch.
Nhìn một màn này, Nghệ Phong cũng có thể cảm giác áp lực mà nữ nhân phải thừa nhận là bao nhiêu. Rất hiển nhiên cỗ dược lực đang bành trướng khiến cho nàng phải chịu tra tấn.
Nữ nhân kết ấn càng lúc càng nhanh, linh khí bốn phía điên cuồng hội tụ về phía nữ nhân, sau đó bị nàng hoàn toàn thôn phệ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

