- Ở cùng nhau?
Ngạo Tuyết thì thào tự nói một câu, thật lâu về sau nàng lắc lắc đầu nói:
- Có lẽ ngươi không biết thân phận của ta. Ha ha, nói đến thì thật buồn cười, năm đó nếu ta nguyện ý thì kể cả thân phận Tiên Đế cũng sẽ là của ta. Ngươi nói xem Tà Tiên hai tông là kẻ thù truyền kiếp có thể ở cùng nhau sao?
Nghe Ngạo Tuyết nói, giờ phút này Nghệ Phong thật sự kinh ngạc. Hắn thật không ngờ Ngạo Tuyết còn có thân phận bực này. Càng làm cho Nghệ Phong bội phục không thôi chính là lão đầu tử, ngay cả truyền nhân của Tiên Phủ đều có thể dụ dỗ được.
Nghệ Phong cảm thấy hắn so với lão đầu tử chính là gặp dân chơi thứ thiệt. Đây mới thực sự là ngưu nhân. Có thể làm cho người của Tiên Phủ người buông bỏ cừu hận sống vui vẻ cùng lão, điều này phải có nhân phẩm bậc nào mới làm được?
Nghệ Phong lắc đầu, trong lòng rất muốn hỏi lão đầu tử bát quái này như thế nào làm được. Bất quá nghĩ rồi lại thôi, thực muốn hỏi lão đầu tử đoán chừng có thể bị lão đầu tử cùng Ngạo Tuyết đánh chết.
- Ngươi còn cảm thấy ta có thể cùng với hắn được sao? Đừng nói là Tiên Phủ không đồng ý, cho dù Tà Tông của ngươi cũng sẽ không đồng ý?
Ngạo Tuyết nhìn Nghệ Phong cười khổ nói.
Nghệ Phong gãi gãi đầu, xác thực rất đúng. Thân phận của hai người quá mẫn cảm, khiến cho giữa hai người có một khoảng cách vô cùng xa. Ví như Tần Y, nếu người của Tiên Phủ thì Nghệ Phong có muốn ở cùng nàng sợ là lão đầu tử cũng lôi hắn ra.
Cho dù hiện tại Tần Y là người của Tần gia trang, nhưng thái độ của họ không phải đối với quan hệ của mình với Tần Y không ủng hộ, cũng không phản đối sao?
- Vậy Tuyết di nghĩ như thế nào?
Nghệ Phong nhìn Ngạo Tuyết hỏi.
Ngạo Tuyết lắc đầu, thanh âm trở nên thâm thúy, nàng thì thào:
- Ta bị cấm túc tại ngọn núi này, nơi đây gần cấm địa của Tiên Cảnh. Cơ hồ mỗi ngày ta đều tự hỏi vấn đề này, tuy thực lực từ từ gia tăng. Thế nhưng, vấn đề này ta vẫn không có đáp án. Cho dù đã đạt tới Thánh cấp, với thân phận của ta, người của Tiên Cảnh cũng không có khả năng tùy ý trấn áp ta nữa.
- Thánh cấp!
Nghệ Phong nghe được Ngạo Tuyết nói ra thực lực của mình, trong lòng có chút líu lưỡi, vốn cho rằng nàng chỉ ở cấp độ Á Thánh. Thế nhưng thật không ngờ nàng rõ ràng đã tiến vào Thánh cấp. Thế nhưng, chính là vì thực lực thế này, ngược lại là khiến cho nhất cử nhất động của nàng càng bị người nhìn chăm chú. Nghệ Phong có thể tưởng tượng được, khi hắn bị Ngạo Tuyết mang đến nơi đây, khẳng định người cầm lái chính thức của Tiên Cảnh cũng đã biết.
Nghệ Phong thở nhẹ ra một hơi, chậm rãi nhìn Ngạo Tuyết nói:
- Thực lực của lão đầu tử những năm nay cũng một mực tăng lên. Dĩ vãng ta không biết lão đầu tử vì sao không mưu cầu danh lợi. Thậm chí ngay cả ta cũng ném sang một bên không để ý, quanh năm suốt tháng khó khăn lắm mới được thấy thân ảnh của lão một lần... Lúc này ta hiểu được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

