Giữa thiên địa dường như chỉ còn lại hai cỗ lực lượng hủy diệt, khi cả hai giao phong từng tiếng nổ vang như tiếng sấm rền không ngừng vang lên. Từng khe nứt tựa như một con sông không ngừng thoáng hiện làm nhân tâm rung động. Toàn bộ giác đấu trường dưới hai cỗ lực lượng này, vô số đá xanh bị nhấc lên trời. Chỉ là trong nháy mắt, giác đấu trường triệt để bị hủy diệt.
Tuy uy thế rất khủng bố, nhưng khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là không có một cơn lốc nào xuất hiện. Toàn bộ không gian chỉ còn lại sự giao phong của năng lượng. Lực lượng khủng bố xông thẳng lên tận mây xanh. Không gian giống như là thiên địa chi uy bộc phát như ngày sắp tận thế.
Vết nứt không gian chằng chịt, khiến cho mọi người líu lưỡi. Tất cả đều cảm giác được tim mình đập nhanh tới nỗi không thể kiểm soát, rất khó lý giải đây là lực lượng mà Quân cấp có thể thi triển. Cho dù là Trình Khải cũng có chút rung động. Lực lượng này đã vượt qua phạm trù Quân cấp, hắn liếc mắt nhìn nam tử Vương Tọa, thấy vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương.
Hai cỗ lực lượng sớm đã bao trùm thân ảnh hai người, tầm mắt của mọi người chỉ có thể nhìn thấy một cỗ lực lượng khủng bố đang bùng nổ dữ dội.
Nam tử Vương Tọa nhìn hai đạo lực lượng hủy thiên diệt địa trong sân liền nói với Trình Khải:
- Lực lượng của Đế Ngạo Thiên vẫn mạnh một bậc. Tuy Nghệ Phong có Phệ Châu khiến lực lượng tăng lên. Thế nhưng chênh lệch lực lượng quá lớn, cộng thêm đối phương có hiệu quả của Địa Hỏa cùng Âm Hỏa, làm Nghệ Phong lâm vào thế yếu.
Trình Khải gật gật đầu nói:
- Cũng là không có biện pháp nào. Dù sao Tông chủ mới đạt tới Thất giai, huống chi thực lực càng mạnh thì kỹ năng truyền thừa có hiệu quả tăng phúc càng lớn.
Khi tiếng nói hai người vừa dứt thì đấu khí của Nghệ Phong bắt đầu bại lui điều này khiến cho mọi người triệt để hưng phấn. Cơ hồ đã thấy được kết cục của trận chiến đấu này.
Mấy người Tần Y đều siết chặt nắm đấm, ánh mắt mang theo vẻ chờ mong nhìn chăm chú trong tràng đấu.
Khuôn mặt Hạ Chỉ Mộng mang theo vẻ lo lắng, nhìn đấu khí của Nghệ Phong bại lui tiêu tán thì hít sâu một hơi.
Mà người của trận doanh Thánh tông nhịn không được thở dài một hơi. Cuộc tỷ thí này, cuối cùng vẫn do Nghệ Phong chênh lệch lực lượng. Nếu cho hắn thời gian vài năm nữa có lẽ tình thế sẽ đảo ngược lại. Thế nhưng lúc này...
Khi nhìn thấy đấu khí của Nghệ Phong biến mất, mọi người liền lắc đầu bất đắc dĩ thì đột nhiên bên trong giác đấu trường bộc phát ra một cỗ lực lượng khủng bố. Cỗ lực lượng này tuy kém hơn lực lượng Nghệ Phong cùng Đế Ngạo Thiên sử dụng Thiên giai vũ kỹ. Tuy nhiên đủ để cho các võ giả ở đây tim đập thình thịch.
- Luân Hồi Tịch Diệt!
Khi Thiên giai Nhiếp Hồn Thuật dung hợp vào đấu khí của Nghệ Phong, đấu khí bại lui lập tức trùng kích tới. Hai cỗ đấu khí giao phong với nhau bộc phát những tiếng nổ mãnh liệt như sấm sét. Một đạo khe hở đen kịt mấy chục thước đột nhiên xuất hiện, thôn phệ dư kình của hai cỗ lực lượng đang giao phong với nhau.
Dưới sự phối hợp của Nhiếp Hồn Thuật Thiên giai, Nghệ Phong đã ổn định lại cục diện. Hai cỗ lực lượng triệt để vặn vẹo chui vào trong vết nứt không gian, sau đó biến mất trong hư không.
Mọi người đột nhiên thấy hư không khôi phục lại như thường, nguyên một đám sững sờ nhìn hai người ở phía trên giác đấu trường.
- Ngang tay?
Tất cả mọi người sững sờ, ánh mắt trở nên nghi hoặc bất định. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

