Thiên Thiên đối mặt với chất vấn của Nghệ Phong, sắc mặt trở nên khó coi đến cực điểm. Hừ lạnh một tiếng, liền chuẩn bị lách mình ly khai trường giác đấu.
- Đứng lại!
Thấy Thiên Thiên chuẩn bị ly khai, Nghệ Phong đột nhiên quát to:
- Ngươi không phải muốn biết cái gì là quy củ sao? Vậy Bản đế nói cho ngươi biết. Cái gì là quy củ!
Nói xong, một quyền của Nghệ Phong oanh thẳng lên người Thiên Thiên, Nghệ Phong không bảo lưu, vừa ra tay là dùng toàn lực khiến sắc mặt Thiên Thiên đại biến.
- Quy củ là hiện tại Bản đế mạnh hơn ngươi. Muốn đánh ngươi như đánh chó, đó chính là quy củ.
Lời của Nghệ Phong vừa rơi xuống, một quyền Nghệ Phong đã đánh lên người Thiên Thiên. Thiên Thiên lập tức bị đánh phun máu bay ra ngoài, huyết dịch bay trên bầu trời, mà ngay khi Nghệ Phong chuẩn bị tiến về phía trước thì thân ảnh của Đế Ngạo Thiên đã ngăn trước mặt hắn. Hai người đồng thời lui lại.
Nhìn Thiên Thiên té trên mặt đất rồi sau đó xoay người đứng dậy, sắc mặt tái nhợt, hắn ôm ngực phụt ra một ngụm huyết dịch. Nghệ Phong cũng không tiếp tục ra tay đối phó hắn, tuy Nghệ Phong sớm đã thấy Thiên Phủ không vừa mắt. Bất quá có rất nhiều cơ hội tìm bọn họ để gây phiền toái, lúc này Đế Ngạo Thiên xuất thủ, hiển nhiên sẽ không cho hắn cơ hội. Thế nhưng Nghệ Phong biết rõ, Thiên Phủ cùng Tiên Phủ có quan hệ rất mật thiết.
Thiên Thiên đang âm trầm nhìn Nghệ Phong, bên tai lại truyền đến một câu nói của Nghệ Phong:
- Điều này chính là quy củ!
Thiên Thiên nhổ một bãi nước miếng nhiễm huyết dịch, chắp tay với Nghệ Phong nói:
- Quy củ do Tà Đế dạy bảo ta sẽ nhớ kỹ, có thời gian sẽ đàm luận cùng Tà Đế.
- Ta sẽ đợi đến ngày đó.
Nghệ Phong nói xong, không để tâm phản ứng của Thiên Thiên. Đối với Nghệ Phong mà nói, một Thiên Thiên còn chưa để hắn phải coi trọng. Nếu không phải nguyên nhân do Hạ Chỉ Mộng, cho dù Nghệ Phong nhìn Thiên Phủ thập phần khó chịu, hắn cũng không ra tay.
Đế Ngạo Thiên nhìn Nghệ Phong thản nhiên nói:
- Không thể tưởng được đường đường Tà Đế lại có hứng thú ra tay với bọn họ. Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy điều đó bôi nhọ thân phận của mình sao?
Nghệ Phong cười nói:
- Thân phận? Thân phận của ta nhiều lắm. Đừng nói ra tay với bọn họ, cho dù ra tay với người bình thường Bản đế cũng không quan tâm. Dù sao, thanh danh của ta sớm đã không có. Các ngươi không phải đều gọi Bản đế là ma đầu sao?
Lời nói của Nghệ Phong vang lên tại trường giác đấu, khiến mọi người kinh ngạc không thôi. Nhưng cũng biết không cách nào chỉ trích Nghệ Phong.
Đế Ngạo Thiên nhìn thoáng qua Tần Y vẻ mặt lạnh nhạt ở phía xa, hắn bài trừ cảm xúc trong đầu ra ngoài, nhìn Nghệ Phong nói:
- Đã như vậy, ta sẽ chiến một trận với ngươi.
Nghệ Phong nhìn Đế Ngạo Thiên trước mặt không nói gì, chỉ là khí thế tràn về phía Đế Ngạo Thiên cho thấy thái độ của hắn.
Mọi người thấy hai người trong sân, nguyên một đám lập tức ngừng thở. Bọn họ tới đây trông đợi chính là trận đại chiến này, chỉ là không có nghĩ đến sẽ nhanh như vậy. Tất cả mọi người hưng phấn nhìn trường giác đấu, đối với bọn họ mà nói trận đại chiến này có một ý nghĩa phi phàm.
Ai thắng! Người đó là đệ nhất nhân đồng lứa. Đồng thời, cũng đại biểu cho thế lực mạnh nhất đại lục.
Hai người không nói nhiều, thân ảnh đồng thời chớp động. Lực lượng khủng bố từ trong cơ thể phát ra khiến cả hư không như vỡ vụn, hướng về đối phương oanh tới. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

