Nghệ Phong quên mình đã đẩy lùi bao nhiêu đợt người, bất quá nhân số bị đánh lui càng lúc càng nhiều. Phảng phất Nghệ Phong đã đốt lên lửa giận của toàn bộ võ giả ở chủ thành. Nguyên một đám nhào lên, điên cuồng giao thủ cùng Nghệ Phong.
- Chết tiệt!
Nghệ Phong tức giận mắng một tiếng, đáy lòng thập phần bất đắc dĩ. Nếu cứ đánh tiếp như vậy, thật sự có khả năng toàn bộ võ giả của chủ thành đều đến đây.
Một chưởng của Nghệ Phong bức lui mấy chục võ giả, khí thế mạnh mẽ của Tà Đế tuôn ra. Một luồng khí thế khủng bố mang theo xu thế diệt thiên oanh về phía mọi người, khí thế khổng lồ lập tức áp tất cả các võ giả làm bọn họ run rẩy không thôi. Trong mắt họ mang theo vẻ hoảng sợ, nguyên bản chiêu thức đang công về phía Nghệ Phong cũng mạnh mẽ ngừng lại. Cỗ khí thế này khiến bọn họ sinh ra sự sợ hãi từ tận đáy lòng, không dám tiếp tục ra tay với Nghệ Phong. Tuy rất cả cực lực muốn áp chế, nhưng không thể làm được.
Loại uy áp này rung động cả không gian, khiến cho đám người Tần Trấn biến sắc:
- Không tốt, người này bị đánh tới mức bốc hỏa rồi.
- Kháo... Hắn đang bức chúng ta ra tay. Uy áp khủng bố bực này nếu trấn áp các võ giả quá lâu sẽ khiến cho bọn họ sinh lòng sợ hãi, về sau muốn tiến một bước cũng rất khó khăn.
Sắc mặt Tần Đường cũng biến đổi. Tuy bọn họ mượn tay những người này thu thập Nghệ Phong, nhưng cũng không dám để cho để lại bóng ma cho họ. Dù sao trong những người này, đại đa số đều là trụ cột tương lai của Tần gia trang. Nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, Nghệ Phong tự nhiên sẽ bị người của trưởng lão viện chăm sóc đặc biệt, mà ba người bọn họ có muốn cũng không được sống khá giả.
Nghĩ vậy, đám người Tần Trấn nhanh chóng bay tới. Ba người đồng thời phát ra ba cỗ khí thế cường đại chặn Nghệ Phong lại. Bốn cỗ khí thế giao phong cùng nhau, bộc phát ra uy thế kinh khủng tạo thành một cơn lốc oanh về bốn phía, cuốn bay một đám võ giả ra ngoài. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

