Chính như Yêu Hậu nói vậy, trong vòng 3 ngày, thủ đoạn mà nàng thi triển đếm không hết. Hạ độc, bẫy rập, sắc dụ… Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Nghệ Phong nghĩ thầm, nếu không phải hắn là một Y sư bát giai, đồn thời còn là một cường giả Quân cấp, thì e rằng sớm đã bị những thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của Yêu Hậu hành hạ chết rồi.
Thế nhưng mặc dù như vậy, Nghệ Phong vẫn cảm giác được hãi hùng khiếp vía, Mỗi thời khắc đều cẩn thận từng li từng tí, thậm chí ngay cả giấc ngủ cũng không dám ngủ sâu. Sợ Yêu Hậu xông tới làm thịt hắn.
Đối với việc Yêu Hậu cường hãn, ngược lại Nghệ Phong sẽ không phản kháng. Chỉ có điều Nghệ Phong rất hoài nghi, sau khi Yêu Hậu cường bạo hắn rồi mới thuận tiện làm cho thân thể của hắn thiếu đi một ít bộ phận gì đó. Đây mới là vấn đề mà Nghệ Phong lo lắng nhất.
Thời gian ba ngày sống trong phập phồng sợ hãi dần qua đi, trong thời gian ba ngày này, Nghệ Phong hóa giải hết tất cả những thủ đoạn thiên biến vạn hóa của Yêu Hậu. Cho đến khi năng lượng Thánh Ngọc Thạch của nàng đều được phong ấn lại, lúc đó Nghệ Phong mới thở dài một hơi.
Yêu Hậu đồng dạng cũng điều tra tình huống thân thể mình, chứng kiến Nghệ Phong đặt tay ở trước ngực mình, trên mặt nàng hiện lên một tia đỏ ửng. Về sau vô tình hay hữu ý dời tay của Nghệ Phong đi. Đáy lòng tuy rất hoài nghi Nghệ Phong có phải lợi dụng nguyên nhân trị liệu chiếm nàng tiện nghi của nàng hay không, nhưng nàng cũng sẽ không biết ngốc đến nỗi đi hỏi hắn. Bởi vì nàng biết rõ, cho dù có hỏi thì tiểu tử này nhất định cũng sẽ phủ nhận. Hơn nữa hắn còn hiên ngang lẫm liệt mà nói, đây là vì trị liệu.
Tay của Nghệ Phong từ trên người Yêu Hậu dời ra, đáy lòng âm thầm nói một câu: thật lớn, thật mềm!
Nghệ Phong tự nhiên phát giác được vẻ đỏ ửng chợt lóe trên khuôn mặt của Yêu Hậu, đối với thần thái như vậy của nàng, trong lòng Nghệ Phong cười trộm không thôi. Yêu Hậu không ngừng tạo ra phiền toái đối phó hắn. Nghệ Phong tự nhiên cũng không cam chịu yếu thế, hạ độc hay cái gì đó đối với Nghệ Phong mà nói không quá khó khăn.
Nghệ Phong quang minh chính đại lấy nguyên nhân trị liệu chiếm tiện nghi của Yêu Hậu. Thật ra Nghệ Phong còn muốn lừa gạt Yêu Hậu là khi trị liệu phải cởi y phục ra. Bất quá nghĩ mục đích như vậy quá rõ ràng, hơn nữa Yêu Hậu cũng sẽ không tin. Lúc này Nghệ Phong mới lấy lui làm tiến.
Tuy Yêu Hậu cũng có hoài nghi, nhưng cuối cùng đành phải phối hợp với Nghệ Phong.
- Tốt rồi! Về sau nàng không còn hạ độc ta nữa sao?
Nghệ Phong nhìn đáng thương với vẻ đáng thương.
Yêu Hậu nhìn Nghệ Phong cười hì hì, đối với Nghệ Phong nói:
- Nhìn ngươi giúp ta giải quyết năng lượng Thánh Ngọc Thạch, về sau ta sẽ không hạ độc ngươi nữa.
Nghệ Phong tự nhiên sẽ không tin hoàn toàn những lời này của Yêu Hậu, nhưng hắn vẫn phải giả bộ hết sức cao hứng:
- Đa tạ Lam Hinh tỷ tỷ.
Lam Hinh nhìn Nghệ Phong, đột nhiên lộ ra thần sắc ủy khuất:
- Cám ơn ta làm cái gì, ta lại đánh không lại ngươi, còn sợ ngươi khi dễ ta.
Nghệ Phong quay đầu sang một bên, không thể nhìn thẳng vào chiêu ủy khuất này của Yêu Hậu được, một chiêu này Nghệ Phong đã thấy rất nhiều lần trên người Thi Đại Nhi, vì thế cũng có sức miễn dịch tương đối lớn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

