Tới cửa ra vào Vũ Kỹ Các, Nghệ Phong khom người thi lễ một cái nói:
- Tiểu tử tới bái phỏng Triệu lão.
Ngay khi lời nói của Nghệ Phong vừa mới hạ xuống thì một thân ảnh già nua chất phác xuất hiện trước mắt hắn, ánh mắt lão quét lên người Nghệ Phong một hồi, trong mắt toát ra một tia ánh sáng hỏi:
- Ngươi đã lĩnh hội Ngũ Hành rồi?
Nghệ Phong cực kỳ bội phục nhãn lực của Triệu lão, hắn cung kính nói:
- May mắn lĩnh ngộ.
- Không tệ không tệ!
Khuôn mặt khô héo của Triệu lão nở một nụ cười, lập tức cười nói:
- Ngươi cũng thử Ngũ Hành tương khắc rồi, chắc hẳn tư vị không tệ a, hắc hắc!
Nghe được Triệu lão nói, Nghệ Phong cười ngượng ngùng, lập tức nói:
- Kỳ thật, ta thích Ngũ Hành tương sinh.
Triệu lão lắc lắc đầu nói:
- Tương sinh, tương khắc vốn đồng thời tồn tại, cũng chẳng phân biệt tốt xấu. Nhìn thực lực của ngươi cũng đạt tới ngũ giai, Ngũ Hành đều đủ, vừa vặn thích hợp bế quan.
Nghệ Phong sững sờ hỏi:
- Triệu lão không chỉ điểm cho ta một chút sao?
Triệu lão lắc lắc đầu nói:
- Ngươi trước tiên nên bế quan, chính mình tự cảm ngộ Ngũ Hành. Chuyện tiếp theo sau này hãy nói, mặc dù ta đối với Ngũ Hành có hiểu rõ nhất định, nhưng dù sao cũng là lý luận suông. Cảm thụ xác thực còn phải tự thân ngươi làm.
Nghệ Phong gật gật đầu, vừa mới chuẩn bị tìm địa phương bế quan thì lại nghe Triệu lão nói:
- Đợi một chút! Bế quan cũng phải tìm một hoàn cảnh tốt. Ngươi là tông chủ Tà Tông, tài nguyên Tà Tông ngươi còn chưa biết. Ngươi đưa chiếc nhẫn Tà Đế truyền thừa lúc trước cho ta.
Nghe được câu này, Nghệ Phong vội vàng lấy chiếc nhẫn Tà Đế đưa cho Triệu lão. Triệu lão nhìn thoáng qua, bỗng nhiên đánh vào mấy đạo năng lượng về chiếc nhẫn, khi Triệu lão mấy đạo năng lượng vào, dưới chân Nghệ Phong cùng Triệu lão đồng thời xuất hiện một Truyền Tống Trận, phát ra quang mang chói mắt, cả hai người đồng thời biến mất tại chỗ. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

