Nam tử trung niên nhìn Nghệ Phong xử lý thi thể ma thú lục giai thành thạo như vậy, trong mắt hiện lên tia tán thưởng và kinh ngạc.
- Đội trưởng!
Tử Trúc nhìn nam tử trung niên, cung kính hô lớn:
- Đội trưởng, ngươi thật lợi hại, ngươi hù họa ma thú kia đã không dám xuất thủ đánh về phía ngươi.
Nam tử trung niên nghe Tử Trúc nói, trên mặt toát lên vẻ xấu hổ, lập tức lắc đầu nói:
- Ta không mạnh như vậy. Thực lực của ta, đối mặt với ma thú này còn muốn thẳng cũng rất khó.
- Đội trưởng, ngươi không cần phải khiêm tốn. Vừa nãy tất cả mọi người đều thấy, đấu khí trong cơ thể ngươi vừa bạo phát, ma thú này liền nằm phục xuống đất, run rẩy để ngươi tùy ý chém giết.
Mấy thành viên trong đội ồn ào nói.
- Đừng nói bậy!
Nam tử trung niên trừng mắt liếc nhìn những người này, lập tức nói:
- Ma thú kia run rẩy nằm phục xuống đất không phải vì ta, nguyên nhân chính là có tiền bối trợ giúp.
Nam tử trung niên suy nghĩ lại tình huống lúc đó một chút, tuy rằng khí thế trong cơ thể Nghệ Phong không bộc phát, bất quá khí thế chỉ tập trung tại thân thể ma thú, thế nhưng thỉnh thoảng bạo phát một tia, tất cả đều bị nam tử trung niêm nắm bắt được chút ít, vừa nãy nam tử trung niên không rõ ý tứ của cổ khí tức này. Thế nhưng hiện tại đã rất minh bạch.
Nghĩ vậy, nam tử trung niêm quay về phía hư không chắp tay nói:
- Đa tạ tiền bối!
Mọi người nam tử trung niên làm như vậy, toàn bộ đám người đều bàng hoàng, không biết nam tử trung niên làm gì vậy?
- Đội trưởng! Ngươi làm gì vậy?
Tử Trúc nhíu mày hỏi.
Nam tử trung niên thành khẩn nói:
- Tử Trúc ah! Vừa nãy chúng ta có thể thoát khỏi kiếp nạn đều nhờ tiền bối âm thầm trợ giúp, bằng không ngươi nghĩ ma thú này vì sao đột nhiên sợ chúng ta, không dám công kích?
- Tiền bối giúp chúng ta? Thế nhưng, ngay cả bóng dáng chúng ta đều không thấy được ah!
Một thành viên trong đoàn chau mày nói, ngay cả bóng dáng đều không thấy, đối phương làm sao có thể giúp bọn họ. Điều này khiến bọn họ không thể lý giải được.
Nam tử trung niên hồi đáp:
- Ai nói với ngươi, diệt ma thú nhất định phải tự mình xuất thủ, một số tiền bối cường hãn, chỉ cần dựa vào khí thế là có thể tùy ý giết chết ma thú.
- Dựa vào cổ khí thế là có thể giết chết ma thú?
Mọi người líu lưỡi, không khỏi hoài nghi nhìn nam tử trung niên, quả thực hình ảnh như vậy nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn họ. Theo lý giải của bọn họ, Vương Cấp đã quá mạnh. Thế nhưng dựa vào cổ khí thế có thể tiêu diệt ma thú, so với thực lực của Vương Cấp còn mạnh hơn biết bao nhiêu?
- Đội trưởng? Ngươi không nói giỡn đấy chứ?
Một vài thành viên trong đoàn không tin. Có vài người trong đám người bọn họ thậm chí đã từng gặp cường giả Tôn Cấp, thế nhưng chừa từng thấy cường giả Tôn Cấp có thể vận dụng khí thế uy áp đối phó với ma thú lục giai.
Nam tử trung niên lắc đầu nói:
- Các ngươi nghĩ ta rất cường đại, kỳ thực chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Nói thực với các ngươi, thực lực của ta tại thế tục có thể được người khác coi trọng. Nếu như tại các môn phái lánh đời, thực lực như vậy nhiều không đếm xuể, căn bản không coi là cái gì. Ta nói cho các ngươi biết, trên đời này, có hạng người nhấc tay có thể nghiêng trời lệch đất, giết Tôn Cấp giống như giết côn trùng mà thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

