- Cô Tinh! Một tháng đã trôi quan, chẳng lẽ ngươi muốn đóng không gian Mộc thành cả đời sao? Ngươi để đệ tử Mộc thành như vậy sao?
Một vị trưởng lão nhìn Cô Tinh trầm giọng hỏi.
Nguyên bản Cô Tinh đóng không gian Mộc thành một khoảng thời gian, mọi người tưởng rằng bời vì lệnh bài yêu cầu. Thế nhưng một tháng trôi qua, không gian Mộc thành vẫn chưa mở. Điều này khiến mọi người không khỏi hoài nghi chuyện này liên quan tới Nghệ Phong. Tuy rằng không phải Nghệ Phong tu luyện công pháp thuộc tính mộc, thế nhưng vừa vặn Nghệ Phong biến mất một tháng nay. Nơi đặc biệt này tại Mộc thành, bọn họ không được phép để người ngoài tiến vào.
- Bảo thủ!
Trong lòng Cô Tinh tức giận mắng, nhưng trên mặt toát lên dáng vẻ tươi cười nói:
- Ha ha, các vị trưởng lão đừng nóng vội, lệnh bài của ta có tác dụng đặc biệt, cho nên chỉ có thể đóng không gian Mộc thành một thời gian, khuyên các đệ tử khác kiên nhẫn thì ổn thôi!
- Cô Tinh! Ta không biết lệnh bài có tác dụng gì, mặc kệ thế nào, từ trước đến này không gian Mộc thành chưa từng đóng trong vòng một tháng. Cho nên, hôm nay cho dù ngươi sở hữu quyền lực của lệnh bài, lão phu cũng phải dẫn đám đệ tử này tiến vào không gian tu luyện.
Một vị trưởng lão quát lớn.
- Không được!
Cô Tinh không chút nghĩ ngợi nói. Nếu như thực sự để lão gia hỏa này tiến nhập, đụng phải Nghệ Phong thật quá oan nghiệt.
Cô Tinh không khỏi nhớ tới nhị gia gia của hắn, nhị gia gia hắn thực ra không nói lời nào. Bất quá, Cô Tinh hiểu nhị gia gia của hắn, nhị gia gia không nói lời nào ngược lại càng thêm nguy hiểm. E rằng nhị gia gia sớm đã suy đoán ra chân tướng. Bất quá, nhị gia gia vẫn chưa phát tiết, không biết nhị gia gia có chủ ý gì.
- Được hay không, không phải ngươi có thể định đoạt. Mộc thành có phép tắc của Mộc thành. Hôm nay, ta nhất định phải dẫn đệ tử tiến vào.
Trưởng lão này hừ lạnh nói.
Cô Tinh cảm thấy cực kỳ đau đầu, chỉ có thể vận dụng lệnh bài khống chế vài Mị tới:
- Ngươi có thể xông qua, cũng không thành vấn đề.
- Ngươi...
Vị trưởng lão này thấy Cô Tinh vận dụng Mị không khỏi tức giận, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Cũng được! Lão phu không tiến vào. Bất quá, ngươi có thể nói cho lão phu biết, Nghệ Phong đi tới đâu?
Trưởng lão này trực tiếp nhìn chằm chằm vào Cô Tinh.
Câu nói này, khiến trái tim Cô Tinh loạn nhịp, thầm lo lắng đến điều gì đó. Hắn hít sâu một hơi nói:
- Nghệ Phong đang bế quan.
- Bế quan?
Trưởng lão này cười lạnh nói:
- E là bế quan tại không gian Mộc thành. Cô Tinh, ngươi đừng nên ỷ vào lệnh bài, muốn làm gì thì làm. Hẳn là ngươi hiểu rất rõ, người ngoài không được phép tiến vào không gian Mộc thành.
Cô Tinh hừ lạnh nói:
- Đương nhiên ta biết. Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ quên tổ huấn hay sao?
- Ngươi quên hay không, ta không rõ lắm. Bất quá, ta muốn biết Nghệ Phong hiện tại ở đâu?
Vị trưởng lão này quát lớn.
- Lẽ nào ngươi cho rằng ta lừa ngươi sao?
Cô Tinh có chút phẫn nộ nói.
Vị trưởng lão này không nói thêm lời nào, bất quá hằm hằm nhìn Cô Tinh.
Thấy Cô Tinh không nói gì, vị trưởng lão này phất tay quay về phía mấy người nói:
- Các ngươi dẫn người tiến vào không gian Mộc thành, hơn nữa, ngươi trở về thông báo với nhị thành chủ, mời hắn đứng ra chủ trì công đạo, nói Cô Tinh để người ngoài tiến nhập không gian Mộc thành.
Nói xong cầu này, trưởng lão này nhìn Cô Tinh nói:
- Đương nhiên, nếu ngươi có thể mời Nghệ Phong đi ra, hoặc dẫn chúng ta đến nơi Nghệ Phong bế quan, ta thừa nhận chính mình sai lầm.
- Ngươi...
Cô Tinh nổi giận nói.
Thế nhưng, Cô Tinh còn chưa nói hết câu, đột nhiên tiến cường từ trên hư không vọng xuống, tiếng cười còn chưa dứt, một thân ảnh xuất hiện trước mặt vị trưởng lão này.
- Ha ha, thật không ngờ trưởng lão nhớ ta như vậy. Không biết trưởng lão có chuyện gì cần gặp ta?
Cô Tinh nhìn đạo thân ảnh này, thở dài một hơi, đồng thời trong lòng không kiềm chế nổi tức giận mắng một tiếng:
- Kháo...
Nhìn nhãn thần trưởng lão hiện lên tia kinh ngạc, Cô Tinh thở nhẹ nói:
- Trưởng lão có chuyện gì hãy nói với Nghệ Phong.
Trưởng lão thấy Nghệ Phong xuất hiện, cười ngượng nói:
- Ha ha, thiếu thành chủ nói tự nhiên ta tin. Bất quá, không gian Mộc thành chung quy không thể đóng.
Cô Tinh hừ lạnh nói:
- Cũng được, lệnh bài nguyên bản còn cần một chút thời gian, ngươi cấp bách như vậy, ngày mai ta sẽ mở.
- Như vậy, xin đa tạ thiếu thành chủ.
Đạt được kết quả, mấy vị trưởng lão không dám la lối nhiều, khom người quay về.
Cô Tinh thấy những người này đều quay trở về, lúc này mới không nhịn được quay về phía Nghệ Phong giận dữ mắng:
- Nếu như ngươi không ra, ngay cả ta và ngươi cũng đều bị phế bỏ.
Nghệ Phong nhún nhún vai nói:
- Không phải ngươi nói một tháng sao? Đúng chuẩn!
- Kháo... Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

