Nghệ Phong bị cổ lực lượng này của đối phương gây chấn động liên tục lùi lại phía sau mấy bước, Nghệ Phong xoa xoa cánh tay hơi tê dại, trong mắt lóe lên tia cảnh giác. Lực lượng của đối phương so với hắn ít nhất mạnh hơn một bậc.
Nghệ Phong khoanh tay đứng thẳng, ánh mắt chăm chằm nhìn hướng về phía vừa mới đỡ một chiêu của chính mình. Chỉ thấy một lảo giả râu tóc bạc phơ xuất hiện trong tầm mắt của Nghệ Phong. Hạo Thiên nhìn lão nhân này, thấp giọng ghé vào tai Nghệ Phong nói:
- Nhị thành chủ Mộc thành Cô Hà!
- Ha ha, các vị công tử cần gì phải tức giận vì chút chuyện nhỏ. Ta muốn từ đây gạt đi tất cả, thế nào?
Tuy rằng Cô Hà nói với ba người, bất quá ánh mắt lại tập trung trên thân thể Nghệ Phong.
Nghệ Phong không liếc mắt nhìn Túc Âm, nhún nhún vai nói:
- Không phải không thể. Bất quá, thế nhân đều gọi ta là ma, dù sao ma cũng phải làm việc ma làm. Cứ buông tay như vậy, chẳng phải bị khi dễ sao?
Nghe câu này, Dương Linh quay đầu, đứng cùng Nghệ Phong quả thực nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Đánh người ta thành như vậy còn nói chính mình bị khi dễ! Hắn quả nhiên là hỗn đản, đổi trắng thành đen rất tài tình.
Cô Hà nhìn khuôn mặt Nghệ Phong, tự nhiên từng nghe nói qua sự tình Mặc gia. Trong lòng biết, vị Tà Đế này rất khó đối phó. Thế nhưng, hắn không có cách nào. Mặc kệ là Túc Âm hay Hạo Thiên, đều là công tử thuộc thế lực siêu cấp, nếu như gặp chuyện không may tại Mộc thành, e là Mộc thành bọn họ chịu tai bay vạ gió.
- Bất quá, Bản Đế gần đây chuyên tâm tu phật, có tấm lòng Bồ Tát. Nếu như hắn nguyện ý biểu hiện đủ thành ý, không phải không thể buông tha hắn.
Nghệ Phong tùy ý nói. Bất quá, Dương Linh không dám đứng gần Nghệ Phong, sắc mặt ửng hồng đứng sang một bên, trong lòng không chấp nhận Nghệ Phong.
Tuy rằng trong lòng mọi người vô cùng khinh bỉ Nghệ Phong, thế nhưng bọn họ không ai dám tỏ vẻ khinh thường. Biết tên tuổi của Nghệ Phong, rõ ràng trước mặt chính mình chính là một người giết chóc không chớp mắt. Chưa từng nghe nói về Nghệ Phong, nhưng cổ thực lực vừa nãy củng đủ khiến những người này không dám bất kính.
Ánh mắt mọi người không khỏi nhìn về phía Túc Âm, chờ đợi Túc Âm đáp lại.
Túc Âm nghe Nghệ Phong nói, nắm chặt tay, gân xanh trên tay bạo động. Bất quá, khi Quân Cấp ngũ giai lắc đầu đành phải kiềm chế. Hắn biết đơn độc chính mình tuyệt đối không phải đối thủ của Nghệ Phong. Nếu như quyết đấu, chịu thiệt chính là hắn. Nguồn truyện:
|
/1682
|

