Khi Tần Hoàng trông thấy đám người Thiên phủ xuất thủ đánh Nghệ Phong, hắn liền hừ một tiếng ra lệnh người Tần gia trang nghênh tiếp đám người Thiên phủ.
Thấy đám người Tần gia trang xuất thủ, Nghệ Phong không vận dụng tinh huyết nữa. Tuy rằng cường giả Tần giả ít hơn so với Thiên phủ một chút, thế nhưng Thiên phủ rất khó có thể thu thập bọn họ.
- Tần Lực, ngăn cản đám người Thiên Lâm.
Tần Hoàng thấy đám người Thiên Lâm chuẩn bị xuất thủ tiến đánh Nghệ Phong, hắn đang vung tay ngăn cản Thiên Khuê, đồng thời quay về phía Tần Lực hô lớn. Trong mắt hắn, Nghệ Phong không phải đối thủ của đám người Thiên Lâm.
- Hừ!
Thiên Khuê trông thấy đám người Tần gia trang ngăn cản, liền cười nhạt phân phó nói:
- Xuất toàn bộ lực lượng ngăn cản đám người Tần gia trang, không để bọn họ có tinh lực trợ giúp Nghệ Phong.
Câu nói này, khiến thế tiến công của đám người Thiên phủ trở nên sắc bén gấp bội. Loại công kích này để đám người Tần gia trang chịu áp lực lớn hơn nhiều. Cùng lúc đó, Thiên Lâm và hai Quân Cấp khác tiến đến công kích hướng về phía Nghệ Phong.
Tuy đám người Tần gia trang rất muốn thay Nghệ Phong chống đỡ ba người này, thế nhưng bị đám người Thiên phủ dốc toàn lực ngăn cản, căn bản không thoát khỏi. Ba người kia trừng mắt trực tiếp đánh tới Nghệ Phong.
Trong lòng Tần Hoàng có chút lo lắng. Một Quân Cấp ngũ giai, hai Quân Cấp nhị giai, bực trận doanh này vô cùng kinh khủng, Nghệ Phong mới đi vào Quân Cấp hơn một năm. Tuy rằng nghe Tần Lực nói Nghệ Phong sở hữu thân pháp quỷ dị, thế nhưng muốn chống đỡ ba người kia nhất định không thể.
Nghĩ vậy, đạo công kích trên tay Tần Hoàng càng trở lên sắc bén, muốn bức lui Thiên Khuê, chạy đến giúp đỡ Nghệ Phong.
Thế nhưng, hiển nhiên Thiên Khuê muốn bám giết đám người Tần Hoàng, căn bản không để Tần Hoàng có cơ hội, đấu khí trong cơ thể dâng trào bạo phát liên tục đè nén đánh về phía Tần Hoàng. Khiến Tần Hoàng chỉ có thể cần thận chống đỡ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

