Khi từ hoàng cung đi ra ngoài đã sang ngày hôm sau. Nghệ Phong không sử dụng đấu khí ép rượu, cùng Long Thiên liên tục uống nhiều rượu như vậy, lúc ra ngoài vẫn cảm giác có chút đau đầu. Có thể thấy được ngày hôm qua cùng Long Thiên uống quá nhiều. Nghe thị vệ hầu hạ Long Thiên nói, đến bây giờ Long Thiên chưa tỉnh. Điều này khiến trong lòng Nghệ Phong cực kỳ cân bằng.
- Tiểu tử, còn muốn uống cùng Bản Đế. Ngươi còn kém xa…
Nghệ Phong vô cùng đắc ý, tửu lượng của tiểu tử kia không được như vậy. Nghệ Phong rời khỏi Hoàng Cung, trong khoảng thời gian ngắn lại cảm giác chính mình không đối thủ.
- Khụ, trên đời này thật khó có thể tìm được người sánh ngang Bản Đế. Tại sao người có thể ưu tú như vậy? Điều này không phải khiến người khác không còn đường sống sao? Về sau nhất định phải giảm đi một chút.
Nghệ Phong thở dài, rất bất đắc dĩ với tài năng của hắn.
Sau khi rời khỏi hoàng cung, Nghệ Phong quay về Nghệ phủ một chuyến. Nghệ gia lúc này dưới sự dẫn dắt của Nghệ Lưu, phát triển cực nhanh. Tại Đế Đô rộng lớn, không gia tộc thế lực nào có thể áp bức Nghệ gia.
Thấy Nghệ Phong trở về, Nghệ Lưu cũng vô cùng vui vẻ. Nghệ Phong còn chưa tỉnh rượu, lại bị Nghệ Lưu mời uống thật nhiều, điều này khiến Nghệ Phong phải sử dụng đấu khí ép rượu. Nghệ Phong khẽ dò xét Nghệ phủ hiện tại một chút, cư nhiên sở hữu Tôn Cấp trấn thủ. Còn thực lực của Nghệ Phong cũng đạt tới Vương Cấp đỉnh phong.
Bất quá ngẫm lại cũng không kỳ quái, thiên phú của Nghệ Lưu không kém. Mấy năm nay Nghệ Phong vẫn cung cấp cho hắn các loại tài nguyên. Nếu như không đạt tới Vương Cấp đỉnh phong mới thực sự kỳ quái.
Đương nhiên Nghệ Lưu biết chuyện tình trước kia Nghệ Phong trải qua, đối với tiểu đệ trước kia bị gia tộc cho là phế nhân mang theo đủ loại cảm thán. Ai có thể nghĩ tới, Nghệ Phong trước kia bị khai trừ khỏi gia môn, hiện tại khiến mọi người vô cùng ngưỡng vọng.
Tà Đế đương đại, cường giả Quân Cấp, cao thủ đệ nhất thanh niên đại lục, thanh niên gây sóng gió nhất đại lục. Bất luận danh hiệu nào đều có thể để trong lòng người khác chấn động. Thế nhưng, tất cả danh hiệu này đều thuộc về hắn.
Nghệ Phong không ngờ, thiếu niên trước kia bọn họ không mong đợi nhất, lúc này lấy phong thái ngay cả bọn họ ngước nhìn cũng không tới xuất hiện trước mắt bọn họ. Trong mắt bọn họ, xuất hiện Tôn Cấp đã mãn nguyện, còn Quân Cấp bọn họ thực sự không dám tưởng tượng.
Nghệ Lưu không khỏi nhớ tới thời gian mọi người Nghệ gia biết được tin tức, cả đám chạy tới trước mặt hắn, liên tục nịnh bợ hắn. Muốn nhờ hắn lại lần nữa nối lại quan hệ với Nghệ Phong, không khỏi lắc đầu.
- Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Đừng khinh thiếu niên nghèo a!
Nghệ Lưu nhớ tới những lời này, đương nhiên đối với Nghệ gia muốn nối lại quan hệ với Nghệ Phong, hắn một mực từ chối. Hắn không muốn tốn sức nịnh bợ. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

