Từ khi Tần Y và Nghệ Phong phát sinh quan hệ, nàng một mực không để Nghệ Phong chạm tới. Nguyên nhân là do thân thể không khỏe, chuyện này cũng khiến Nghệ Phong khóc không ra nước mắt. Vốn tưởng rằng chiếm được nàng, về sau muốn nàng không phải dễ như trở bàn tay sao? Nhưng không ngờ Tần Y không để hắn bất cứ cơ hội nào. Chuyện này đối với Nghệ Phong mà nói, khiến hắn vô cùng phiền muộn là điều không cần bàn cãi.
Nghệ Phong trông thấy Tần Y thẹn thùng đứng trước mặt hắn, thân thể hắn xít lại gần, ồm chầm lấy eo nàng. Tần Y khẽ từ chối, Nghệ Phong lại tăng lực, kéo thân thể mềm mại của nàng tiến nhập vào lòng hắn. Thái độ cường bạo không gì sánh được.
Quả nhiên, sắc mặt Tần Y đỏ bừng liếc mắt nhìn Nghệ Phong. Bất quá đành phải thuận theo, ngả vào lòng Nghệ Phong. Nàng khẽ dương đôi mi thanh tú, nghé vào lòng Nghệ Phong, đôi môi khẽ mở:
- Đệ không thể thân mật với ta quá nhiều. Chuyện này không tốt với đệ.
Nghệ Phong chán nản, hắn khó hiểu hỏi:
- Tại sao không tốt với ta?
Tần Y nhìn khuôn mặt góc cạnh phân mình trước mắt, trong lòng cảm thụ được sự kiên định, nhãn thần nàng khẽ nhắm lại, một lúc lâu nói:
- Đệ đừng hỏi nhiều như vậy! Nghe ta là được rồi.
Tuy rằng rất yêu Nghệ Phong, nguyện ý làm tất cả vì Nghệ Phong. Thế nhưng không thể không suy nghĩ thay Nghệ Phong. Mấy năm nay, đột nhiên phụ thân xuất hiện trước mắt chính mình, nếu như biết chính mình yêu Nghệ Phong, vẫn nghĩ Nghệ Phong đền đáp chính mình, có lẽ phụ thân không phản đối. Thế nhưng, nếu như phụ thân biết chính mình và Nghệ Phong xảy ra quan hệ. Sẽ không đảm bảo được người có thể làm ra chuyện gì hay không? Dù sao, phụ thân không quan tâm chính mình yêu ai, thế nhưng tuyệt đối không cho phép nữ nhi của chính mình thiếu hiểu biết, để kẻ khác chiếm tiện nghi.
Nghệ Phong sững sờ, không hiểu ý tứ trong lời nói này của nàng. Hắn không ngờ lần thứ hai lại khó hơn lần đầu tiên nhiều như vậy.
Nghệ Phong cười khổ, trong lòng âm thầm tính toán. Cùng lắm, lần sau dùng tới sức mạnh.
...
- Hai người các ngươi, sáng sớm đã ở chỗ này chàng chàng thiếp thiếp. Quả thực không coi lão già này ra gì?
Lâm Hạo Nhiên vừa vào phòng khách, đã trông thấy hai người Tần Y và Nghệ Phong đứng cùng một chỗ rất thân mật, liền nhỏ giọng nói. Hắn không thể nghi ngờ, nếu như hắn không nói, chắc chắn hai người bọn họ sẽ có những động tác thân mật hơn.
- A...
Tần Y đẩy Nghệ Phong ra, khuôn mặt ửng đỏ mị hoặc tới cực điểm, giận dữ liếc nhìn Nghệ Phong. Nhãn thần hướng sang một bên, không dám nhìn Lâm Hạo Nhiên.
Lâm Hạo Nhiên trông thấy tràng cảnh như vậy, liền cười ha hả, đồng thời trong lòng có chút cảm thán:
- Không ngờ, người luôn được mọi người coi là nữ thân thanh nhã cao quý, lại vì một tiểu tử như cháu để lộ ra biểu tình như vậy. Nếu như hai Vương Cấp kia biết được, e là vô cùng đố kỵ, hơn nữa thần hồn điên đảo.
Lâm Hạo Nhiên thổn thức một tiếng, nhìn tôn nữ chính mình nuôi dưỡng được đại lục tán tụng là nữ thần, hỏi:
- Tần Y, cháu thực sự muốn gặp hai Vương Cấp kia?
- Vâng! Dù sao không thể vì bọn họ để cửa lớn phủ mình đóng chặt mãi. Có một số chuyện, có lẽ nói rõ sẽ tốt hơn.
Nói tới đây, Đôi mắt Tần Y nhìn trực tiếp tới Nghệ Phong, trong ánh mắt lộ ra muôn vàn tình ý. Lâm Hạo Nhiên nhìn xung quanh, cười khổ: Tiểu nữ này, quả thực đã say đắm tiểu tử Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

