Khi Nghệ Phong từ Đông Hải cung chủ biết được nơi ở của Ngũ Tuyệt lão nhân, Nghệ Phong cũng không lưu lại, liền cáo từ mọi người, lập tức rời khỏi Đông Hải cung. Nghệ Phong đi tìm Long Hùng, thế nhưng không biết nó tới nơi nào. Nghệ Phong không tìm được Long Hùng, đành phải một mình lên đường.
Nghệ Phong không biết, Long Hùng tại cấm địa bị người lưỡng cung phát hiện, đã từng bị vây công. Dù sao ma thú cường hãn như vậy, giá trị có lẽ không tồi.
Tuy rằng thực lực của Long Hùng không tồi, thế nhưng song quyền không chịu nổi bốn tay. Vất vả chống đối đám người Tây Hải cung.
Khi cấm địa khôi phục bình thường, Long Hùng thấy đám người Tây Hải cung vội vàng chạy trốn. Đồng dạng nổi lên tâm tư, bắt đầu truy sát người Tây Hải cung đơn lẻ để trả thù. Long Hùng lúc này, không biết đã đi tới nơi nào rồi.
Mặc dù Nghệ Phong có chút giận dữ không thấy tung tích Long Hùng, nhưng không tiếp tục đợi nó. Thi triển hai cánh đấu khí chớp động nhanh như gió hướng về phía nơi ở Ngũ Tuyệt lão nhân.
Chạy liên tục ba ngày ba đêm, rốt cục Nghệ Phong chạy tới chân nói Thiên Tuyệt Phong. Bất quá, dưới Thiên Tuyệt Phong, Nghệ Phong bất ngờ gặp một người. Nhìn nữ nhân trước mặt lọ vẻ thanh thuần lại mang theo vẻ xinh đẹp thành thục, Nghệ Phong suy nghĩ một chút, cuối cùng mở miệng hô lớn:
- Thủy Nhược Vân!
Nghệ Phong nhớ tới trước kia bởi vì Thi Đại Nhi vui đùa mà phát sinh một chút tình cảm với Thủy Nhược Vân. Đối với nữ nhân này có một loại tình tiết khó hiểu. Không phải bởi vì thích nàng, bất quá đối với một nam nhân mà nói, một nữ nhân tuyệt mỹ như vậy, nhiều ít có điểm ham muốn. Đó chính là bản tính của nam nhân, không liên quan tới cái khác.
- Nghệ Phong!
Thủy Nhược Vận nhìn sắc mặt thiếu niên trước mắt trắng bệch, trong mắt mang theo một tia phức tạp khó hiểu. Đối với nam tử trước mắt, nàng không biết nên hận hay yêu.
Yêu? Căn bản chưa nói tới! Tuy rằng nàng từng trải qua chút hương diễm cùng Nghệ Phong, Nghệ Phong trong lòng nàng có địa vị nhất định. Thế nhưng Thủy Nhược Vân dám đảm bảo đây nhất định không phải thích Nghệ Phong, thỉnh thoảng nhớ tới, nàng phải nắm chặt tay, thậm chí bị siết tới trắng bệch. Thế nhưng nói hận? Thủy Nhược Vân cũng không cảm thấy quá mãnh liệt, ít nhất tại giờ khắc này nhìn thấy Nghệ Phong, nàng cũng không suy nghĩ chính mình rút kiếm giết chết Nghệ Phong.
Thủy Nhược Vân tự nhiên đã nghe nói qua hành động gần đây của Nghệ Phong. Nhớ tới thế gia siêu cấp bị diệt trong tay hắn. Hơn nữa trên tay Nghệ Phong dính vô số máu tanh. Lại càng khiến nàng gạt bỏ Nghệ Phong khỏi tâm tư của chính mình. Nàng từ nhỏ lớn lên được dạy phổ độ chúng sinh, loại ma đầu giết chóc như Nghệ Phong hoàn toàn xung đột với tín ngưỡng của nàng. Loại xung đột này khiến trong lòng nàng không thích.
Đương nhiên, trong lòng Thủy Nhược Vân không thích nhưng không biểu hiện ra ngoài. Giống vậy, khiến trong lòng Thủy Nhược Vân vô cùng nghi hoặc chính là, nếu như bình thương đứng bên cạnh nàng chính là một ma đầu khác, nàng đã sớm rút kiếm đâm tới. Còn đối với Nghệ Phong, nàng lại không thể rút kiếm.
Thủy Nhược Vân không nghĩ ra điểm ấy, trong lòng âm thầm an ủi chính mình: Bởi vì thực lực của hắn quá mạnh, ta không giết được hắn.
Đương nhiên Nghệ Phong không biết Thủy Nhược Vân nghĩ cái gì, hắn mở miệng dò hỏi:
- Nàng tới Thiên Tuyệt Phong làm gì? Hình như nơi này cách đế quốc Trạm Lam rất xa.
Thủy Nhược Vân nhìn Nghệ Phong, lập tức chậm rãi nói:
- Gặp một vị trưởng bối.
- Trưởng bối?
Nghệ Phong nao nao, lập tức hỏi:
- Ngũ Tuyệt lão nhân?
- Tại sao ngươi biết?
Thủy Nhược Vân có chút kinh ngạc.
Nghệ Phong không trực tiếp trả lời, lại hỏi:
- Ngũ Tuyệt lão nhân chính là trưởng bối của nàng? Nàng biết Ngũ Tuyệt lão nhân có liên quan gì với Ngũ Tuyệt Phong hay không?
- Thiên Tuyệt Phong chính là Ngũ Tuyệt Phong!
Thủy Nhược Vân trực tiếp nói cho Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

