Cự xà đùa bỡn chăm chú nhìn Nghệ Phong, trong mắt cự xà Nghệ Phong chỉ là món ăn ngon mà thôi.
Loại nhãn thần này khiến Nghệ Phong vô cùng căm giận, tử khí trong cơ thể Nghệ Phong cuồn cuộn lưu chuyển tới Long Kiếm, năng lượng Phệ Châu cũng hội tụ trong đó. Mạnh mẽ ngưng tụ tạo thành Tinh Bạo Thương Khung.
Nghệ Phong không bảo lưu chút thực lực, xuất thủ chính là chiêu thức cường hãn nhất. Hắn biết, trước mặt cự xà này còn bảo lưu thực lực, nhất định chính mình tự tìm tới cái chết.
- Tinh Bạo Thương Khung!
Nghệ Phong nổi giận gầm lớn, Tinh Bạo Thương Khung hội tụ Tà Đế lực, tử khí, năng lượng Phệ Châu. Nhất thời khiến lực lượng của Nghệ Phong điên cuồng đề thăng. Kiếm này tới đâu xuất hiện từng đạo vết nứt đen kịt tới đó, tiếng xé gió văng vẳng không dứt.
Cự xà nhìn không trung bị bóp méo, trong mắt xà hiện lên tia kinh ngạc. Trên đuôi xà to lớn bắt đầu hội tụ năng lượng khổng lồ. Cự xà giống như cột chống trời, hung hăng quét về phía Nghệ Phong. Nơi đuôi cự xà đi qua, khối không gian liền sụp đổ tới đó.
Trong mắt Nghệ Phong, đuôi xà càng lúc càng lớn lên, khiến con mắt Nghệ Phong mạnh mẽ co lại. Nghệ Phong hiểu thực lực của chính mình kém xa đối phương.
- Thuấn Di!
Nghệ Phong thấy đuôi xà to lớn nện tới thân thể hắn, thân ảnh hắn nhanh chóng chợt lóe, liên tục thi triển Thuấn Di tránh né đuôi cự xà. Nghệ Phong vung kiếm đâm tới về phía bụng trắng cự xà.
- Bản Đế không tin, bụng ngươi giống như kiếm ảnh. Tinh Bạo Thương Khung, phá...
Trong tiếng rống giận, Nghệ Phong vung kiếm đâm tới bụng trắng cự xà, dưới kiếm này, từng đạo máu đỏ tươi từ bụng dưới cự xà tuôn chảy.
- Ngao...
Cự xà rống giận, đạo năng lượng khổng lồ trong cơ thể nó tuôn ra, hung hăng đập mạnh về phía Nghệ Phong. Nghệ Phong đang chuẩn bị tiếp tục xuất thủ, lại vội vàng thi triển thân pháp tránh né.
Nghệ Phong chạy cách xa cự xà, nhìn bụng dưới cự xà trước mắt bị hắn khắc lên vết tích, khóe miệng nhếch lên tươi cười. Tuy rằng đối với thân thể cự xà to lớn, vết thương này không chút vướng bận. Thế nhưng, Nghệ Phong cho cự xà mấy viên đan dược kia, nó cũng không thể ăn ngon.
Mấy viên đan dược thất giai thực sự chính là thuốc bổ, dụ hoặc ma thú tới cực điểm, cũng tốt tới cực đại. Thế nhưng đây là dưới tình huống bình thường. Vừa này, trên Long Kiếm của Nghệ Phong có chút dược vật, vài dược liệu này hòa lẫn đan dược thất giai vừa nãy có thể tạo thành kịch độc. Nếu như không trúng kiếm này, thực sự rất bổ, thế nhưng trúng kiếm này nó trở thành độc dược kịch độc. Tuy độc thuật của Nghệ Phong không tốt lắm, nhưng trình độ pha chế độc dược lại không tồi chút nào.
- Cự xà các hạ, có phải hiện tại ngươi cảm thấy khác lạ hay không?
Nghệ Phong nhìn cự xà mỉm cười, nói.
Cự xà dò xét thân thể, tuy không cảm thấy rõ ràng. Thế nhưng, quả thực không được ổn, với thực lực của nó, tự nhiên điều tra ra độc tính trong cơ thể chính mình không nhẹ.
- Nhân loại gian trá.
Đối với quái vật lớn, Nghệ Phong vui vẻ tiếp nhận biệt danh này. Nghệ Phong thi triển không tin chính mình chắc chắn thắng lợi. Có thể thi triển độc dược chính là cách hay nhất, dù không ngã thì cũng có thể suy giảm phần lớn thực lực của nó.
- Cự xà các hạ, bây giờ ngươi có hai con đường. Con đường thứ nhất chính là trốn xuống đáy hồ ép độc, với thực lực của ngươi, ép độc cũng không vướng bận. Còn con đường kia chính là tiếp chiến đấu cùng Bản Đế, độc tố phát tác thì chết.
Nghệ Phong nhìn cự xà nói.
Cự xà phun lưỡi, chằm chằm nhìn Nghệ Phong, đương nhiên nó không xuống dưới ép độc. Nó không chút nghi ngờ, chỉ cần hắn rời khỏi, nhân loại này lập tức lấy mất Hải Lam Thánh quả.
- Nhân loại, điểm ấy độc tố của ngươi làm gì được ta.
Cự xà gào thét, tuy rằng độc tố này ảnh hưởng tới thực lực của nó. Thế nhưng chỉ cần giết chết người trước mắt, tự nhiên có thể tùy ý ép độc tố. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

