Nghệ Phong tuyệt đối không ngờ, Mặc gia lại nghênh đón nhiều lão quái vật đến thế, thậm chí ngay cả Tiên Đế cũng đã xuất hiện. Rốt cục hắn cũng biết rõ, vì cái gì mỗi một thế lực siêu cấp đều không đơn giản chút nào. Nội tình như vậy, tuyệt đối không thể đơn giản rung chuyển. Nếu như Nghệ Phong không có Thánh Chủ Lệnh, cho dù Liễu Nhiên đạt tới Thánh cấp đi chăng nữa cũng không thể toàn diệt Mặc gia. Mà trong hàng ngũ thế lực siêu cấp, Mặc gia còn bài danh hạng chót.
Ngữ khí lạnh lùng của Liễu Nhiên khiên cho vị tổ tông của Mặc gia trợn mắt há hốc mồm. Người hậu bối trước mặt lại dám cả gan khiêu chiến Tiên Đế - người đã sớm tiến vào Thánh cấp không biết bao nhiêu năm tháng. Chẳng lẽ Liễu Nhiên thực sự khủng bố như vậy sao?
- Cũng được! Cùng ngươi chơi đùa một chút.
Người trong hư không trầm mặc trong chốc lát, sau đó đột nhiên nói.
- Nếu ngươi thắng, chuyện của Mặc gia ta không nhúng tay vào nữa. Nếu ta thắng, ngươi phải dẫn người rời đi.
Liễu Nhiên lắc lắc đầu nói.
- Ta thắng, Mặc gia vong. Ta thua, Mặc gia vẫn vong, điểm này, không thể bàn bạc.
- Đây không phải là điều ngươi có thể lựa chọn.
Thanh âm truyền từ trong hư không mang theo mùi vị mệnh lệnh.
Liễu Nhiên hừ một tiếng hừ một tiếng, hàn quang trong mắt hóa thành thực chất.
- Điều này cũng không phải là việc ngươi có thể lựa cho.
Mặc dù đối phương là tiền bối của hắn, nhưng Liễu Nhiên tuyệt đối không hề run sợ. Hắn lớn tuổi cũng không có nghĩa thực lực của hắn mạnh. Liễu Nhiên ngược lại muốn nhìn, hôm nay ai có thể ngăn cản hắn diệt Mặc gia. Đúng lúc Liễu Nhiên chuẩn bị truy đuổi đạo khí tức, một đạo thanh âm mở ảo khác chợt vang lên.
- Tiên Đế đối phó với vãn bối quả thực có chút già bắt nạt trẻ. Nếu Tiên Đế đã nguyện ý chơi đùa, để cho bản Đế chơi vơi ngươi một lúc!
Thanh âm này vừa vang lên, sắc mặt Nghệ Phong biến thành cực kỳ cổ quái. Người này hắn không xa lạ gì, chính là vị tiền bối Tà tông kia. Nghệ Phong thực không ngờ, đối phương sẽ xuất đầu vì hắn. Không ngờ, trò khôi hài này lại khiến cho nhiều quái vật khổng lồ xuất hiện như thế.
- Sư tổ!
Liễu Nhiên cung kính thi lễ một cái, toàn bộ võ giả Thánh tông đạt tới Quân cấp cũng đồng dạng hướng về hư không thi lễ một cái.
- Thánh lão!
- Tà Đế! Ngươi thực sự muốn ra tay!
Ngữ khí Tiên Đế mang theo vẻ tức giận.
- Nếu như Nghệ Phong đã vận dụng Thánh Chủ Lệnh, như vậy đại biểu cho toàn bộ Thánh tông, toàn bộ Thánh thành. Hắn muốn diệt Mặc gia, cho dù phải dốc toàn bộ lực lượng của Thánh tông, Mặc gia nhất định phải bị diệt.
Vị tiền bối Tà tông này nhàn nhạt nói. Lời này khiến cho sắc mặt lão tổ tông Mặc gia đại biến, trở nên tái nhợt. Lời nói của người này đã hoàn toàn định đoạt vận mệnh của Mặc gia, cả người lão lập tức già đi vài chục tuổi.
Những lời này tựa như tuyên cảo từ nay về sau Mặc gia vĩnh viễn biến mất khỏi đại lục.
- Tiên Đế vì bọn hắn ra mặt nói chuyện, bản đế cũng phải dốc toàn bộ lực lượng của Tà tông vì Nghệ Phong xuất đầu.
Tiền bối Tà tông thản nhiên nói.
Lời này khiến cho Tiên Đế trầm mặc. Đạt tới cấp độ bọn hắn, lời nói ra đều đại biểu cho ý nghĩa phi phàm. Tuyệt đối không kẻ nào dám xem thường, cho dù địa vị tôn quý như Tiên Đế cũng không dám phản bác. Nếu như vì Mặc gia, Tiên phủ cùng Tà tông một lần nữa xảy ra xung đột, quả thực là không đáng. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

