Gió hiu hiu thổi, sóng nước lăn tăn.
Có lẽ bởi vì được thỏa tâm tình, cho nên Nghệ Phong cảm thấy vô cùng dễ chịu. Lỗ chân lông trên cơ thể dường như mở ra, hấp thụ luồng không khí tươi mát lúc bình minh. Luồng không khí này trong sạch tới cực điểm, tại địa cầu bị nhiễm bẩn nghiêm trọng khó có thể tìm được.
Từ tinh thần tới cơ thể Nghệ Phong khẽ ngưng đọng, cảm giác được năng lượng trong cơ thể nồng hậu hơn rất nhiều, trong lòng cũng cảm thấy phấn chấn.
Không ngờ lần này tiêu hao năng lượng sử dụng Thuấn Di lại tạo lên chuyển biến. Rốt cục hồn lực cũng đột phá đến cửu giai. Tương tự, đấu khí cũng đạt tới nhất giai đỉnh phong, có lẽ không lâu sau có thể đạt tới nhị giai.
Theo gió biển trong lành, trong lòng Nghệ Phong toát lên một cổ ngụ ý. Nếu như Yêu Ngọc kia du ngoạn vòng quanh khí hải vùng trung du, e là có thể đột phá tới nhị giai. Thế nhưng không biết Yêu Ngọc kia có chuyện gì xảy ra, từ khi ngủ say tại thánh địa, vẫn chưa tỉnh lại. Ngược lại, có thể cảm giác được, hàng ngày nó đều hấp thụ linh khí thiên địa.
Nghệ Phong ngượng cười. Quả thực hắn cũng cảm thấy ý nghĩ của chính mình thật buồn cười. Cho dù yêu vật kia thực sự thức tỉnh, thế nhưng trải qua sự kinh khủng lần trước. Nó còn dám lai vãng ngoài biển hay không?
- Dậy rồi sao?
Thanh âm trong trẻo vang lên, Nghệ Phong cởi áo ngoài của mình ra, nhẹ nhàng choàng lên người Điệp Vận Du. Gần nửa tháng nay, mỗi khi bình minh lên hầu như đã trở thành thói quen. Khi Nghệ Phong đứng hóng gió, không lâu sau Điệp Vận Du cũng tới bên cạnh Nghệ Phong.
Nghệ Phong cảm giác thân thể ấm áp từ phía sau từ từ ôm lấy chính mình, cảm thụ được mị hoặc kinh người. Khiến tâm hồn hắn nhộn nhạo.
- Tiểu tử kia! Có phải ngươi muốn?
Điệp Vận Du nhẹ nhàng thổi nhiệt khí vào tai Nghệ Phong, nàng cười cười trêu đùa.
- Ách...
Nhiệt khí thổi bên tai, Nghệ Phong cảm thấy chính mình dường như bị điện lưu kích thích, liền ngẩng đầu lên.
Nghệ Phong đảo cặp mắt trắng dã, quay đầu đưa tay ôm lấy Điệp Vận Du, bàn tay thâm nhập vào trong lớp áo mỏng của Điệp Vận Du, cảm nhận một mảnh ấm áp mềm mại, khoan khoái tới cực điểm.
- Điệp tỷ tỷ! Nếu như nàng không mị hoặc ta nữa. Không khéo ta bằng mọi giá cũng ăn thịt nàng.
Nghệ Phong tàn bạo nói. Quả thực đối với nữ nhân này, hắn không tìm ra bất cứ biện pháp nào.
Điệp Vận Du ngăn hai tay Nghệ Phong tiếp tục bò lên phía trên, cười hi hi:
- Chỉ cần ngươi dám, ta có gì phải sợ.
Nhất thời Nghệ Phong rụt tay lại, trong lòng bất mãn, thầm nói:
- Nàng sẽ không đánh chủ ý ăn ta sao?
Điệp Vận Du để hai tay Nghệ Phong từ từ rút khỏi áo nàng, trong lòng có chút bất mãn với tiểu tử hỗn đản này. Ban đêm không giữ quy tắc, để ngươi chiếm tiện nghi không hề phản ứng. Rõ ràng hiện tại cũng không giữ quy tắc. Bất quá, cảm thấy cơ thể nàng cương cứng. Cho dù là nàng, cũng không thể kiềm chế nổi, hai gò má phiến hồng liếc mắt nhìn về phía Nghệ Phong.
- Còn một canh giờ nữa sẽ đến Đế Đô.
Đột nhiên ngữ khí Điệp Vận Du trầm xuống.
- Ách...
Tuy rằng trong lòng Nghệ Phong rất vui vẻ, thế nhưng hắn cũng không hề muốn. Hắn vuốt vuốt mái tóc dài của Điệp Vận Du, ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên đó.
- Điệp tỷ tỷ phải hồi cung sao?
Tâm tình Điệp Vận Du có chút cô đơn:
- Đúng vậy! Tuy rằng ta có thể tự do ra vào cung. Thế như dù sao cũng phải hồi cung ah, đây là số phận của ta. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

