Một câu nói này, để sắc mặt đám người Thiên Lâm đại biến.
- Liễu Nhiên, ngươi đừng khinh người quá đáng!
Thiên Lâm cắn răng giận giữ quát Liễu Nhiên.
- Khinh người quá đáng? Ha ha, lẽ nào ngươi không biết thú vui của ta sao? Khụ, thân thể vất không lâu như vậy đã sắp rỉ sắt rồi, khó có cơ hội ngươi không tuân theo ước định chạy tới. Nếu như ta buông tha ngươi, bản đế còn biết bắt nạt ai bây giờ?
Liễu Nhiên thuận miệng đáp.
Một câu nói này, để Nghệ Phong triệt để không nói gì, đột nhiên hắn có chút đồng tình với Thiên Lâm. Lão gia hỏa này thật đáng thương khi gặp phải Liễu Nhiên.
- Thiên Lâm, đừng hy vọng xa vời ai có thể cứu ngươi! Ngươi tự mình ra tay, hay ta giúp ngươi?
Liễu Nhiên đón gió nhìn trời, phong khinh vân đạm nói.
Từ lúc Liễu Nhiên xuất hiện cả đám người vây xem đều ngừng thở, không dám phát ra một chút âm thanh, đối mặt sát tinh này, sợ hãi đã ăn sâu vào trong xương cốt của bọn họ.
- Quên đi! Các ngươi đã không muốn ra tay, vậy bản đế ra tay, bất quá nếu bản đế ra tay, nghiêm phạt tăng gấp nhiều lần!
Liễu Nhiên nhàn nhạt nói.
Một câu này, khiến sắc mặt Thiên Lâm đại biến, vừa định nói ra, đã cảm thấy một cổ lực lượng thật lớn đột nhiên xuất hiện đánh tới ngực hắn. Cổ lực lượng này giống như một cái chùy lớn, đánh vào trước ngực hắn, từng tia máu không ngừng trào ra từ khóe miệng.
Mà cùng thời khắc đó, máu tươi cũng đồng dạng tuôn ra từ trên ngực Kim Phú, Mặc Quân, Điền Liêu. Trên ngực bọn họ đều lún xuống, hiển nhiên là bị chùy trọng lực đánh ra.
Mọi người thấy một màn như vậy, ánh mắt nhìn Liễu Nhiên không khỏi cảm thấy vô cùng kinh khủng. Một người kinh khủng như Thiên Lâm, thêm ba Quân cấp. Trong tay hắn không khác gì quả hồng, bóp nhẹ đã nát. Không biết rốt cuộc Liễu Nhiên này đạt đến trình độ nào rồi.
Một tiếng nổ trầm muộn vang lên trên hư không, trừ bỏ tiếng nổ trầm muộn, toàn bộ hư không không còn âm thanh nào khác.
- Khụ khụ, chơi như vậy không hay, đổi một phương pháp khác!
Liễu Nhiên thấy đối phương chỉ phun ra một ngụm máu, cũng cảm giác buồn chán mười phần.
Khi lời nói của hắn vừa hạ xuống, trong hư không dĩ nhiên ngưng tụ ra bốn bàn tay. Bốn cái bàn tay mạnh mẽ vỗ xuống chỗ đám người Thiên Lâm đang đứng.
Ba...Ba...Ba...
Từng tiếng tát cả lúc càng vang lên rõ ràng, đến cuối cùng giống như xao đậu, toàn bộ không gian đều liên miên không dứt, tràn đầy âm thanh tiếng tát. Từng tiếng từng tiếng giã vào trong lòng mọi người, cả đám cảm giác hết hồn.
Ánh mắt của bọn họ chuyển về phía đám người Thiên Lâm, lúc này cái tát đã hóa thành tàn ảnh, từng đạo bay qua bay lại trên mặt đám người Thiên Lâm, mà mặt bọn họ đã sớm sưng phù như mặt lợn.
- Ai bảo ngươi không để ý ước định!
- Ai bảo ngươi ra tay đối phó Nghệ Phong!
- Ai bảo bộ dạng ngươi ngứa mắt muốn ăn đánh như vậy!
- Ai bảo ngươi năm đó truy sát ta!
- Ai bảo ngươi để ta cảm thấy khó chịu.
|
/1682
|

