Trong thời gian vài ngày ngắn ngủi, Nghệ Phong hoàn toàn củng cố vững chắc cảnh giới. Từ sau lần tỷ thí kia, tuy rằng tụ hội vẫn đang tiến hành, nhưng đã không còn mấy người tỷ thí. Những người từng trải qua tranh đấu kia đều đại khái thăm dò được thực lực của đối phương. Không nhất định cần phải phân ra thắng bại. Đối với danh sách do Lâm Lang thế gia công bố ra, ngoài một số ít người có dị nghị, còn lại đều không quan tâm.
Bọn họ không ở vị trí mười người đứng đầu, vậy sau khi danh sách được đưa ra, bọn họ đứng trước hay đứng sau một người cũng không quá quan trọng. Về phần mười người đứng đầu, sớm đã bị đám người Đoạn Vũ Tiêu Thiên chiếm lấy. Đối với thực lực của những người này, không có một người nào có dị nghị. Bọn họ từng chứng kiến những người này tranh đấu với Nghệ Phong, bọn họ biết những người này thi triển chiêu thức khủng khiếp tới mức nào.
Nghệ Phong kiểm tra Băng Ngưng một chút. Tuy rằng không trong mười người phía trước, nhưng đã ở trong vòng một trăm tên đầu. Đối với Băng Ngưng mà nói, đây đã là một thành tích vô cùng tốt. Dù sao, nàng mới chỉ là Tôn cấp ngũ giai mà thôi.
Sau khi bảng xếp hạng được đưa ra, Lâm Lang thế gia lại tổ chức ăn uống ba ngày, tạo cơ hội cho những thiếu niên tài tuấn giao lưu với nhau. Đám người Đoạn Vũ không vì Nghệ Phong đả đã thương bọn họ mà tính toán chi li. Hơn nữa Nghệ Phong đã đưa đan dược chữa thương cho bọn họ. Bọn họ lại vô cùng tán thưởng đối với Nghệ Phong.
Tuy rằng mấy người không thể nói rõ là huynh đệ sống chết tương giao, nhưng quan hệ lại vô cùng tốt. Cho dù là Hà Như, đối mặt với Nghệ Phong, không nữa có thái độ cả vú lấp miệng em. Điều này khiến Nghệ Phong nhìn Hà Như thấy dễ chịu hơn.
Tuy nhiên, giữa Hà Như và Băng Ngưng rõ ràng lại không như vậy. Hai người không ngừng đối chọi gay gắt. Chẳng qua, hai nàng không đánh nhau, Nghệ Phong mặc kệ các nàng.
Hà Như biết rất rõ ràng. Tuy rằng nàng có thực lực tuyệt đối áp chế Băng Ngưng, nhưng chỉ cần nàng vừa ra tay, nhất định là Nghệ Phong sẽ ra tay. Từ vài ngày trước đó, Hà Như đã nhìn ra, Nghệ Phong hết sức bảo hộ đối với Băng Ngưng.
Điều này khiến Hà Như chỉ có thể chiếm tiện nghi của Băng Ngưng trên lời nói. Tuy nhiên lấy tính cách của Băng Ngưng, tất nhiên chỉ lạnh lùng đối mặt với Hà Như, không phát biểu lời nào. Loại đối kháng không thèm để ý này, khiến Hà Như có cảm giác phát điên, lại hết sức bất đắc dĩ.
Nghệ Phong và đám người Đoạn Vũ nâng cốc chức mừng, nếu trong lòng đã cảm thấy không thể vượt qua Nghệ Phong, những người này đối với Nghệ Phong không chút phòng bị, hết sức cởi mở. Từ trong miệng bọn họ, Nghệ Phong đã biết được rất nhiều điều.
Ba ngày tụ hội, Nghệ Phong gần như đã làm quen với tất cả mọi người. Có Lâm Long bên cạnh giới thiệu, Nghệ Phong đại khái đã hiểu rõ tông môn đứng phía sau những người này.
Sau khi được giới thiệu với những người này, trong lòng Nghệ Phong kinh ngạc không thôi. Trong số bọn họ, thực lực phần lớn tông môn của họ đều không thua nhị lưu. Những người xếp hạng trước một trăm, phần lớn đều thuộc về thực lực nhất lưu.
Định vị đối với thực lực nhất lưu, Nghệ Phong đại khái hiểu được: trong sư môn có thực lực Quân cấp trấn giữ, được miễn cưỡng bước vào thực lực nhất lưu. Tông môn có thực lực đạt được Quân cấp ngũ giai, có thể tính là thực lực nhất lưu nổi bật, giống vậy Thiên Xà Cung. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

