- Hi hi, lúc đầu còn nghĩ ngươi kém xa so với Liễu tiền bối, hiện giờ nghe câu này thật ra vẫn còn vài phần khí thế của Liễu tiền bối.
Một tiếng cười thanh thúy truyền vào lỗ tai Nghệ Phong, Nghệ Phong không cần nghĩ cũng biết là nữ nhân bệnh tâm thần kia.
- Thế nào? Ngươi cũng cảm thấy hứng thú?
Nghệ Phong tùy ý nói với Hà Như.
- Hi hi, hứng thú thì có, chỉ có điều năng lực không đủ. Muốn phá hủy một cây điện trụ vài trăm thước như vậy, cho dù một kích toàn lực của ta cũng không suy suyển. Huống chi còn chỉ là dư kình.
Ánh mắt Hà Như nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong.
Nghệ Phong không hề phủ nhận, muốn dựa vào dư kình để hạ một cây cột trụ dày vài trăm thước như vậy vô cùng khó. Mà muốn phá hủy cây cột này cũng chỉ có thể dựa vào dư kình. Nếu không đi xuất thủ với cây cột, người ta còn không bảo ngươi bị bệnh tâm thần.
Đặc biệt là sợ rằng Lâm Lang thế gia sẽ coi ngươi là địch nhân. Đã mời tới tham dự Tụ Hội lại còn xuất thủ phá hủy kiến trúc nhà người ta, đây là đạo làm khách sao? Đương nhiên, nếu như trong tranh đấu phát ra dư kình thì sẽ không thể nói gì. Bởi vì hoàn toàn có thể thoái thác do vô tâm.
Tuy rằng miệng Nghệ Phong nói muốn hạ mấy cây điện trụ này xuống thế nhưng đáy lòng lại không có ý đó. Dù sao mấy cây cột kia cũng không hề e ngại hắn.
- Ở trong không gian bị ngươi lừa đảo. Ta muốn xem xem đại Tà Đế năm nay rốt cuộc có bao nhiêu phần thực lực của Liễu tiền bối năm đó.
Hà Như không quên khiêu khích Nghệ Phong, nàng chờ tới khi mọi người đến đầy đủ, vừa lúc tìm được Nghệ Phong mất thêm chút thời gian.
- Ngươi có bệnh!
Nghệ Phong lấy ra mấy viên đan dược từ trong nhẫn đưa cho Hà Như nói:
- Tuy rằng loại bệnh này của ngươi ta không chữa được thế nhưng vẫn có thể ức chế một chút. Đây là mấy viên đan dược ta luyện chế ra, ăn từ từ để giảm bệnh tình của ngươi xuống.
- Ngươi mới có bệnh!
Hà Như thực sự phát tác, mỗi lần hỗn đản này nhìn thấy ta đều nói có bệnh, hắn mới có bệnh, cả nhà hắn có bệnh.
- Thật đó! Loại bệnh này vô cùng nghiêm trọng, may mắn là ngươi gặp phải ta, trước đây ta học đại học đã học qua môn Tâm lý học. Trị liệu loại bệnh này không ai thông thạo hơn được ta. Cho dù y sư thập giai cũng không ngoại lệ.
Nghệ Phong vô cùng chăm chú nói, nữ nhân này không có việc gì cứ đi tìm hắn gây phiền phức, đây không phải có bệnh là gì?
- Ngươi...
Hà Như cố gắng dẹp yên lửa giận trong lòng, nàng hận không thể uống máu của nam nhân trước mặt. Chỉ là đi so thử với hắn một chút thì có liên quan tới việc mình bị bệnh đâu? Không biết Liễu tiền bối kiếm tên hỗn đản này ở đâu ra, rốt cuộc hắn có phải đệ tử của Liễu tiền bối hay không, một chút phong độ của Liễu tiền bối cũng không học được.
- Hừ!
Hà Như nghiến răng không nhìn Nghệ Phong nữa, nếu còn nói tiếp không biết Nghệ Phong sẽ nói nàng thành cái gì. Lần này là bệnh tâm thần, lần sau có thể là bệnh hoa liễu không chừng?
Nguyên bản vốn tưởng Hà Như buông tha Nghệ Phong, thật không ngờ nàng lại quay đang sang phía Băng Ngưng mở miệng hỏi:
- Đông Hải cung?
- Hà thành?
Băng Ngưng không cam lòng tỏ ra yếu kém hỏi lại.
- Quả nhiên là ngươi. Nghe nói ngươi là một trong hai nhân vật kiệt xuất đời này của Đông Hải cung, chẳng qua xem ra hiện giờ tỷ tỷ không được tốt lắm?
Hà Như khẽ cười nói.
- Cho dù không thì sao? Năm đó Đông Hải cung cũng đã chèn ép Hà thành suốt.
Băng Ngưng tùy ý nói.
Những lời này khiến Hà Như nở nụ cười, đối với chuyện Băng Ngưng vừa nói nàng không để ý chút nào.
- Thật ra năm đó gia gia ta vẫn xem thường người trong thiên hạ. Chỉ là làm tôn nữ của người, chung quy vẫn phải tìm lại mặt mũi.
Hà Như cười nhẹ.
Nguyên bản mọi người đang buồn chán, đột nhiên thấy hai nữ nhân đối chọi nhau gay gắt đều xốc lại tinh thần. Hai đại vưu vật đối chọi nhau quả thật vô cùng đẹp mắt.
Đương nhiên, một ít người nghe tới Đông Hải cung và Hà thành cũng hiểu ra ân oán trong đó. Lần Tụ Hội trước đây của Liễu Nhiên, hai bên đại biểu long tranh hổ đấu một phen. Nguyên bản Hà thành Hà Đồn Khước vô cùng tự tin lại bị Đông Hải cung dùng một chiêu đánh bại.
Lần bại đó cũng khiến Hà Đồn Khước vô cùng nhục nhã. Bởi vì thực lực của hắn lúc đó mạnh hơn Đông Hải cung Băng Phá một chút. Hơn nữa thế lực của Hà thành cũng mạnh hơn Băng Hải cung, cho nên khi bị thua trong tay Băng Phá, đáy long Hà Đồn Khiết như bị kim châm đâm vào.
Cũng có người nghe nói lúc đó Hà Đồn Khiết đã đi khiêu chiến Đông Hải cung Băng Phá. Chỉ là tuy rằng hai người này có hận ý với nhau thế nhưng cũng không dẫn đến chuyện hai thế lực lớn tranh đấu. Chẳng qua nếu hai người nhìn thấy nhau thì tất sẽ đấu một hồi.
Có điều thật không ngờ hậu nhân của hai người lại bởi vì chuyện tình của hai bọn họ mà đấu đá lẫn nhau. Điều này khiến cho đám thanh niên tuấn kiệt tại đây có chút hưng phấn.
- Nguyện ý phụng bồi!
Băng Ngưng thấy Hà Như khiêu chiến nàng, tuy rằng nàng biết thực lực đối phương mạnh hơn, thế nhưng cũng không hề cự tuyệt, tính tình của nàng không biết cự tuyệt viết như thế nào.
|
/1682
|

