Nghệ Phong bị thị vệ đưa tới một chỗ chờ suốt một ngày mới thấy một lão nhân giản dị đến tiếp đãi. Mà thời gian một ngày này Nghệ Phong và Băng Ngưng đã tìm hiểu kỹ càng, hình như những người trẻ tuổi giống như họ không ở trong thành trì. Dường như đã tan biến, điều này khiến cho Nghệ Phong có chút nghi hoặc.
Lúc lão nhân giản dị thấy Nghệ Phong, lão mở miệng cười nói:
- Tà Đế và công chúa đợi lâu.
Nghệ Phong nghe câu này, đáy lòng âm thầm bất mãn: ngươi cũng biết đợi lâu?
Đương nhiên, Nghệ Phong đang trên địa bàn của người ta, thật ra không đến mức để cho người ta chút mặt mũi. Hơn nữa Nghệ Phong hơi dò xét thực lực đối phương một chút, phát hiện nhìn không thấu. Điều này khiến Nghệ Phong kinh hãi không ngừng, lấy thực lực hiện giờ của hắn còn không nhìn thấu thực lực người kia. Nhất định thực lực của lão đã ngoài Quân cấp.
Chuyện này cũng khiến Nghệ Phong hoài nghi thân phận lão nhân, chẳng lẽ hắn chính là gia chủ Lâm gia Lâm Thiên Uy?
- Ha ha, vãn bối tới muộn, còn chưa kịp nhận lỗi với tiền bối.
Mặt mày Nghệ Phong rạng ngời nói rằng.
- Lão hủ không đảm đương nỗi danh dưng tiền bối. Ta chỉ là người hầu của Lâm gia mà thôi, ở trong Lâm gia làm chức quản gia.
Lão giả cười cười, quay sang Nghệ Phong đạm nhiên nói.
Nghệ Phong và Băng Ngưng liếc mắt nhìn nhau, lập tức cười nói:
- Lấy thực lực của quản gia, gọi một tiếng tiền bối cũng đã đủ. Vãn bối còn mong quản gia chỉ điểm thêm.
Lão nhân giản dị cười cười, cũng không có chút để ý lời khách sáo của Nghệ Phong:
- Tà Đế và công chúa đã muộn vài ngày. Chỉ là nếu các ngươi muốn tham dự tỷ thí giữa những người trẻ tuổi, không biết có hứng thú đi tới không gian của Lâm Lang thế gia hay không?
- Không gian Lâm Lang?
Nghệ Phong nhíu mày không giải thích được, Băng Ngưng ở bên cạnh ghé sát vào tai hắn giải thích:
- Đó là không gian đặc thù của Lâm Lang thế gia. Những thanh niên đi tới Lâm Lang thế gia hiện giờ đều ở trong không gian đó. Đây chỉ là một trắc thí nhập môn. Tuy rằng không tính là tỷ thí chính thống, thế nhưng mấy năm nay các thế hệ người trẻ tuổi đều coi trọng, dù sao cũng là tranh đệ nhất.
Tuy rằng thanh âm của Băng Ngưng cười thế nhưng cũng không có ý tứ che giấu, lão nhân giản dị nghe được liền gật đầu nói:
- Quả thật không sai. Chẳng qua chỉ là một ý nhỏ, các ngươi không muốn tham gia cũng được.
Nghe vậy, Nghệ Phong cười cười, lập tức quay đầu hỏi lão nhân giản dị:
- Năm đó sư tôn của ta có tham gia hay không?
Lão nhân giản dị ngẩn ra, lập tức nói rằng:
- Tuy rằng chỉ là nhập môn của trận đấu thế nhưng nhiều năm như vậy, mỗi võ giả đều tham gia.
Lão nhân giản dị nói rất rõ ràng, năm đó Liễu Nhiên cũng tham gia.
- Đã như vậy, mời lão quản gia đưa chúng ta vào trong không gian đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

