Tuy rằng Nghệ Phong biết lần này thời gian hắn bế quan không ngắn thế nhưng cũng không nghĩ tròn tới một tháng. Nguyên bản Nghệ Phong còn chuẩn bị ở lại Tội Ác Chi Thành một đoạn thời gian, thế nhưng hiện giờ cũng không dám dừng lại, hắn mang theo Nam tử Vương Tọa và khôi lỗi cùng nhau lên đường.
Nếu Nghệ Phong đáp ứng lão đầu tử tham gia thì nhất định sẽ không có ý định rút lui. Chỉ là không biết hiện giờ đi tới còn kịp không, nếu như bỏ lỡ thì đến khi đó Nghệ Phong sẽ không biết ăn nói thế nào với lão đầu tử.
Tuy rằng trong lời nói của lão đầu tử là để Nghệ Phong tùy ý thế nhưng Nghệ Phong nhìn ra lão đầu tử rất quan tâm tới lần Tụ Hội này.
Nghệ Phong cũng không biết Tụ Hội là lần đầu tiên Liễu Nhiên bước chân vào đại lục, cũng là một lần thành danh đầu tiên của hắn, trở thành người trẻ tuổi đệ nhất của đại lục. Cho nên lần Tụ Hội này hắn vô cùng coi trọng.
Đương nhiên, Liễu Nhiên cũng rất kỳ vọng vào Nghệ Phong đạt tới đỉnh cao như hắn năm đó, thậm chí còn muốn siêu việt hắn.
Kể từ đó, thậm chí Nghệ Phong không tiếc vận dụng hai cánh đấu khí chạy đi. Dưới tốc độ điên cuồng của hắn, chỉ qua ba ngày Nghệ Phong đã nhìn ra bóng dáng thành trì trước mặt, trong lòng cũng thở dài một hơi.
Trong lúc đang chuẩn bị thi triển hai cánh đấu khí chạy tới thành trì thì bị một thân ảnh quen thuộc hấp dẫn. Nghệ Phong nhìn lại thấy một đám người đang vây quanh một nữ tử bạch y, khóe miệng hắn chợt mỉm cười.
- Hình như vận khí của nữ nhân này luôn luôn không tốt, thế nhưng vận khí lại luôn luôn tốt! Mỗi lần đều gặp phải bản thiếu gia.
Băng Ngưng nhìn ba người vây quanh nàng, nhiệt độ bốn phía cũng bị giảm xuống kịch liệt. Nàng thật không ngờ đi đường ẩn núp những người này, cuối cùng vẫn bị bọn họ đuổi tới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

