Ánh mắt Yêu Hậu sáng quắc nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong, mang theo tiếu ý khiến Nghệ Phong nổi cả da gà.
- Muốn chết muốn chết! Nữ lưu manh khẳng định muốn mình, rốt cuộc ta có nên cự tuyệt không? Đánh lại đánh không lại nàng. Nếu không thì theo nàng vậy?
Đáy lòng Nghệ Phong âm thầm tính toán, chỉ có thể thống khổ quyết định. Nếu phản kháng không được, không bằng cứ yên lặng hưởng thụ.
- Nhớ kỹ nhẹ một chút. Ta sợ đau.
Nghệ Phong tựa như anh hùng hy sinh vì đại nghĩa vậy, thần sắc có chút xấu hổ, chậm rãi buông ra hai cánh tay ôm trước ngực. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

