- Ngươi có phong ấn thuật viễn cổ?
Yêu Hậu vẫn không tin, tuy phong ấn thuật viễn cổ không có phân chia đẳng cấp, thế nhưng cho dù là công pháp Thiên giai cũng chỉ ngang với nó mà thôi.
- Tuy không phải là chính tông, thế nhưng cũng có thể thay thế được.
Nghệ Phong nhớ tới lúc nhận được Minh Phong cao lúc trước, lúc này mới phải lấy ra.
Yêu Hậu không hiểu, nhìn Nghệ Phong nói:
- Ngươi muốn đối phó ai?
- Chính là Nhiếp Hồn sư bát tinh kia, khiến bản thiếu phun nhiều máu như vậy, buông tha hắn dễ dàng, trong lòng ta rất không cam.
Nghệ Phong nói.
Ngược lại Yêu Hậu lại hít sâu một hơi:
- Cho dù ngươi thực sự có phong ấn thuật viễn cổ, muốn phong ấn bát tinh cũng chỉ là vọng tượng, đặc biệt là Nhiếp Hồn sư, hồn thể của bản thân hắn so với cường giả Quân cấp còn mạnh mẽ hơn nhiều.
- Không thử thì sao biết được?
Nghệ Phong cười nói:
- Bất quá cần tỷ giúp đỡ.
- Hi hi…
Ánh mắt Yêu Hậu chuyển hướng Nghệ Phong, một lúc lâu trong sự kỳ vọng của Nghệ Phong mới khẽ mở đôi môi đỏ mọng dụ người, cười hì hì nói:
- Không giúp!
Nghệ Phong sớm đã dự liệu đối phương sẽ như vậy, từ trong nhẫn lấy ra một đạo quyển trục, đưa đến trước mặt Yêu Hậu nói:
- Lôi Đình Phá Nhật kiếm, vũ kỹ Địa giai. Thù lao cho giúp đỡ, thế nào?
Yêu Hậu tiếp nhận, tùy ý nhìn thoáng qua, khuôn mặt tươi cười nhìn Nghệ Phong nói:
- Hình như chưa đủ lắm.
Nghệ Phong nghe được Yêu Hậu nói, thiếu chút chửi bới. Một bộ vũ kỹ Địa giai còn chưa đủ? Nếu không phải Nghệ Phong đã học hết Lôi Đình Phá Nhật kiếm, thật đúng là không nỡ lấy ra.
Có điều, Nghệ Phong cũng biết Yêu Hậu tâm ngoan thủ lạt. Đánh không lại nàng, chỉ có thể tàn bạo nhìn Yêu Hậu, đáy lòng an ủi nói:
"Nể mặt mũi của Đại Nhi, để ngươi chiếm chút tiểu tiện nghi."
Nghệ Phong lần thứ hai từ trong nhẫn lấy ra Lục Tinh Hồng Môi, lại gõ ra một khối Thủy Thánh Tinh nhỏ, đưa cho Yêu Hậu nói:
- Lục Tinh Hồng Môi và Thủy Thánh Tinh, giá trị không cần ta phải nói, nếu như tỷ còn không đáp ứng, thì với mấy thứ này cũng đủ để ta mời hai vài Quân cấp hỗ trợ.
Nhãn tình Yêu Hậu sáng lên, trực tiếp đoạt đồ trên tay Nghệ Phong, ánh mắt nhìn Nghệ Phong tựa như dê béo.
- Tiểu đệ đệ. Hình như ngươi có rất nhiều a? Nếu như ngươi có thể xuất ra sính lễ khiến bản hậu phải để tâm, bản hậu sẽ gả Đại Nhi cho ngươi?
Yêu Hậu có chút dụ hoặc nói.
Nghệ Phong trắng mắt nhìn, trực tiếp không để Yêu Hậu vào trong mắt, đáy lòng cười trộm không thôi. Cho dù ngươi không gả Đại Nhi cho ta, chẳng lẽ Đại Nhi không phải là người của ta sao?
- Đây đã là toàn bộ gia sản của ta, không còn nữa rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

