Mị Ảnh

Chương 1144: Phệ Châu

/1682


 
- Đến đây làm gì?
 
Nam tử Vương Tọa thấy Nghệ Phong đến một chỗ thì dừng lại, hắn nhíu mày hỏi. Hắn không muốn lãng phí thời gian.
 
- Có người ở chỗ này chờ ta.
 
Ngay khi Nghệ Phong vừa dứt lời, thân ảnh Trữ Huyên xuất hiện trong tầm mắt của hai người. Sau khi liếc mắt quan sát Nghệ Phong trên dưới một lát, Trữ Huyên khẽ nói:
 
- Ngươi đã về sao?
 
Chỉ là lời nói rất bình thản, khiến Nghệ Phong mỉm cười. Đây là Trữ Huyên trang nhã thản nhiên. Cho dù lo lắng cũng không biểu lộ quá rõ ràng. Nghệ Phong đi lên trước kéo tay Trữ Huyên rất bất đắc dĩ nói:
 
- Hình như ta lại trêu chọc phiền toái lớn.
 
- Không có việc gì! Ta quen rồi!
 
Trữ Huyên đối với Nghệ Phong nhoẻn miệng cười.
 
Nghe Trữ Huyên nói những lời này, Nghệ Phong cảm giác trong lòng ấm áp kiên định. Cho tới bây giờ nữ nhân này vẫn không tính toán những chuyện như vậy.
 
Nam tử Vương Tọa ở trên cánh tay Nghệ Phong, nhìn nữ nhân tuyệt mỹ cao quý này, hắn thoáng có chút thất thần. Năm đó hắn từng gặp không ít mỹ nhân, nhưng so với nữ nhân này, không thể nghi ngờ là chênh lệnh giữa trời và đất. Cho tới nay hắn đều cảm thấy nữ nhân hắn đã cường bạo kia là xinh đẹp nhất. Nhưng so với nữ nhân trước mặt cũng trở nên ảm đạm thất sắc.
 
- Thảo nào trong tình cảnh nguy hiểm như vậy, tiểu tử này còn cố ý tới đây. Có mỹ nhân như vậy chờ đợi, bất kể là ai cũng không quên được.
 
Trong lòng nam tử Vương Tọa lại cảm giác có đố kị.
 
- Đi thôi!
 
Nam tử Vương Tọa thấy Nghệ Phong không có ý khởi hành không khỏi nhắc nhở nói.
 
Nam tử Vương Tọa nói khiến Trữ Huyên quay đầu nhìn về phía cánh tay Nghệ Phong. Nghệ Phong thấy ánh mắt nghi hoặc của Trữ Huyên, liền giới thiệu sơ qua nói:
 
- Hồn thể một vị tiền bối đang ở trên cánh tay ta.
 
Trữ Huyên gật đầu, không hỏi nhiều, chỉ hỏi:
 
- Lấy được Phệ Châu hay không?
 
Nghệ Phong gật đầu:
 
- Bất quá có chút phiền phức. Tuy rằng đoạt được, nhưng bị người khác thu phục. Bọn họ có thể xác định được vị trí của ta. Đúng rồi, tiền bối, ngài có cách gì có thể tiêu diệt được lạc ấn của đối phương không?
 
Nam tử Vương Tọa trầm mặc một lát, ngay lập tức âm thanh truyền ra:
 
- Nếu bản vương ở thời kỳ hưng thịnh thì không phải là vấn đề quá lớn. Hiện tại bản vương chỉ là một hồn thể, Phệ Châu đối hồn thể có tác dụng khắc chế. Bản vương thậm chí không dám tới gần Phệ Châu.
 
Nghệ Phong lập tức cảm thấy đau đầu. Nếu không giải quyết được lạc ấn, trừ phi là đi tới thánh địa, bằng không thật sự khó ngăn cản được sự truy sát của Nhiếp Hồn Sư bát tinh.
 
- Nếu ngươi có luyện hồn thuật của Thánh Tông, phối hợp ngươi luyện hóa Phệ Châu, thật ra có thể thử luyện hóa đạo lạc ấn kia.
 
Nam tử Vương Tọa bỗng nhiên nói.
 
Nghệ Phong khẽ gật đầu, trong lòng vẫn không chút tin tưởng. Nếu bình thường thật ra Nghệ Phong không sợ một đạo dấu vết tinh thần. Nhưng lạc ấn này lại ở bên trong Phệ Châu, khó khăn luyện hóa đã tăng thêm gấp bội.
 
- Các ngươi tránh xa một chút, ta thử xem sao.
 
Nghệ Phong nói với Trữ Huyên và nam tử Vương Tọa.
 
Trữ Huyên gật đầu, người nhẹ nhàng di chuyển ra ngoài trăm mét. Đồng dạng nam tử Vương Tọa cũng từ cánh tay Nghệ Phong bay ra như tên bắn.
 
Trữ Huyên và nam tử Vương Tọa dò xét lẫn nhau một hồi, trong mắt đều có vẻ kinh ngạc. Trữ Huyên kinh ngạc vì đối phương chỉ là một hồn thể lại khiến nàng không nhìn thấu được thực lực. Mà nam tử Vương Tọa kinh ngạc vì, một nữ tử trẻ tuổi như thế lại có thể tu luyện đến trình độ Tôn Cấp cửu giai. Đồng thời căn cơ của nàng hết sức nồng hậu. Cho dù ở thời viễn cổ cũng coi như là người nổi bật. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status