Nghệ Phong không tranh cãi, lấy ra hơn nửa đan dược khôi phục hồn lực trong cơ thể. Trong đó có hai viên đan dược thất giai.
- Tiền bối, những đan dược có thể giúp tiền bối khôi phục đến thực lực nào?
Sau khi Nghệ Phong nói xong liền cảm thấy lòng mình đang chảy máu. Những đan dược này, hắn tốn rất nhiều thời gian mới thu thập được.
- Thất giai đỉnh phong!
Nam tử Vương Tọa nói.
Nghệ Phong không thể tưởng tượng được nhiều đan dược như thế lại chỉ có thể khiến đối phương đạt được thất giai đỉnh phong. Nhưng vẫn đưa toàn bộ cho đối phương:
- Ra khỏi thành để khôi phục thực lực cho tiền bối hiển nhiên không thực tế. Nếu tiền bối còn một nửa hồn thể đang chịu tra tấn, đương nhiên phải giải cứu tiền bối ra trước. Với thực lực hai người chúng ta hiện nay, cho dù đối mặt với Tôn cấp đỉnh phong cũng có lực liều mạng.
Sau khi Nghệ Phong bước vào lục giai, thực lực tăng mạnh. Mà nam tử Vương Tọa là người viễn cổ, hiển nhiên không thể đối đãi như Tôn cấp bình thường, cho nên hai người liên kết đối mặt với Tôn cấp đỉnh phong, hẳn không phải là vấn đề.
- Chỉ có điều không biết nơi cường giả Thánh Cấp tập trung hồn thể của ngài sẽ xếp đặt cạm bẫy gì. Nếu giống hệt như ở đây, vậy không còn gì tốt hơn. Nhưng rất rõ ràng sẽ không có may mắn như vậy.
- Nhìn xem đi!
Nam tử Vương Tọa không tin, võ giả Tôn cấp, ở trong mắt Thánh Cấp, tới một người có thể giết một người. Tuy rằng tòa thành trì này đã qua nhiều năm như vậy, sợ là cạm bẫy của hắn đã hoang phế đi rất nhiều. Nhưng lưu lại một cạm bẫy đã đủ khiến bọn họ chịu thiệt thòi lớn.
- Cứ quyết định như vậy đi. Trước hết tìm hồn thể của tiền bối, sau đó sẽ tìm Phệ Châu.
Nghệ Phong quyết đoán nói. Tăng thêm thực lực cho bên mình mới có khả năng thu được Phệ Châu. Đồng thời có không ít người tới thành trì này. Đến lúc đó tất nhiên sẽ có rất nhiều người cướp đoạt.
|
/1682
|

