Hiển nhiên Nam tử Vương Tọa không ngờ Nghệ Phong lại từ chối nhanh như vậy. Theo lý giải của hắn, dù thế nào Nghệ Phong cũng muốn cân nhắc một chút. Dù sao cứu một cường giả viễn cổ có lực dụ hoặc không nhỏ. Cường giả viễn cổ tùy tiện tung cái gì ra đều có thể khiến Nghệ Phong được ích lợi không nhỏ.
- Ta cho ngươi thù lao!
Nam tử Vương Tọa nói xong câu đó, ban đầu còn tưởng rằng Nghệ Phong sẽ suy nghĩ lại. Nhưng bên tai lại truyền đến lời từ chối trực tiếp nhất:
- Tiền bối đùa giỡn với ta sao? Tiền bối là một linh hồn thể. Bị người giam cầm ở trong này, còn có thể có thù lao gì?
Nghệ Phong khinh thường nhìn nam tử Vương Tọa, khóe miệng đầy đùa cợt châm chọc. Một người bị biến thành linh hồn thể như vậy, còn có cái gì có thể dụ hoặc được hắn?
- Ha ha, nếu tiền bối không chuyện gì, vãn bối đi trước.
Nghệ Phong quan sát qua cung điện một vòng. Ngoài nam tử Vương Tọa, cái gì cũng không có. Điều này khiến Nghệ Phong không khỏi có chút thất vọng. Tốn nhiều thời gian như vậy lại không được bất kỳ cái gì.
Ngay khi Nghệ Phong xoay người định rời khỏi, nam tử Vương Tọa không ngăn cản, chỉ thản nhiên nói:
- Vậy Phệ Châu thì sao?
Một câu này, khiến bước chân Nghệ Phong liền dừng lại, nhìn nam tử Vương Tọa nói:
- Nói một chút về giao dịch của tiền bối.
Nam tử Vương Tọa lại trở nên trầm mặc. Ban đầu còn tưởng rằng Nghệ Phong có được Phệ Châu, không chắc Phệ Châu có thể dụ hoặc được hắn. Nhưng không thể tưởng tượng được vừa nói Phệ Châu ra, đối phương đã đáp ứng nghe giao dịch của hắn.
Điều này khiến nam tử Vương Tọa cao hứng, đồng thời, lại không nhịn được cảm thấy mất mát. Ban đầu hắn vốn tưởng rằng Nghệ Phong đã nhận được Phệ Châu từ một nơi kia. Nhưng hiện tại xem ra bản thân hắn đã sớm có.
- Lão gia hỏa này! Thủ đoạn của ngươi thật tốt.
Nam tử Vương Tọa nghiến răng nghiến lợi nói. Viên Phệ Châu không bị người lấy đi, hắn càng khó có thể thoát khỏi cảnh khốn đốn này. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

