Điều trị thân thể không tốn quá nhiều thời giờ. Hiện tại, tình trạng vết thương của Nghệ Phong đã hoàn toàn khôi phục. Cảm nhận được đấu khí trong cơ thể dồi dào thậm chí có chút tăng thêm, Nghệ Phong xoay người đứng lên, thân thể bay như tên bắn về phía xa.
Nếu không phải nhờ có Phệ Châu, Nghệ Phong thậm chí còn chuẩn bị tu luyện tiếp. Trong không gian này, năng lượng khiến đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong hết sức sinh động. Với mức độ sinh động này, không cần đến thời gian nửa năm, Nghệ Phong tin tưởng có thể đột phá đến trình độ lục giai.
Nhưng, sức mê hoặc của Phệ Châu khiến Nghệ Phong chỉ đành phải buông tha khả năng trùng kích tới lục giai.
Thành trì hoàn toàn yên tĩnh. Ngoại trừ mùi máu tươi tràn ngập không gian ra, bốn phía đều im lặng khiến người có cảm giác hoảng hốt. Nghệ Phong biết, sau khi xuyên qua lốc xoáy hắn đã đến trong thành.
Một ngoại thành đã nguy hiểm đáng sợ như vậy, có thể tưởng tượng được trong thành sẽ nguy hiểm đáng sợ đến mức nào. Tuy nhiên, nguy hiểm đáng sợ và cơ hội là cùng tồn tại. Nếu tòa thành trì này thật sự có Phệ Châu, tất nhiên sẽ được giấu ở bên trong thành.
Mặc kệ là ở viễn cổ hay ở hiện tại, Phệ Châu đều là chí bảo.
Hiển nhiên, địa hình trong thành phức tạp hơn nhiều so với ngoại thành. Tuy rằng có kiến trúc này đã bị sụp đổ không ít, nhưng vẫn có thể thấy được vẻ sang trọng và đồ sộ trước kia.
Nghệ Phong lăng không phi hành, đảo mắt nhìn kiến trúc dưới chân, tìm kiếm kiến trúc có giá trị trong đó.
- A...
Ngay khi Nghệ Phong đang thi triển thân pháp Mị Ảnh lăng không trên hư không, Nghệ Phong bỗng nhiên cảm giác một áp lực khổng ép thẳng về phía hắn. Dưới áp lực này, thân ảnh Nghệ Phong bị áp chế trên hư không.
Cho dù Nghệ Phong liều mạng ngăn cản, nhưng vẫn không ngăn cản được áp lực này. Chỉ có thể hạ xuống mặt đất. Sau khi Nghệ Phong hạ xuống mặt đất, áp lực khổng lồ đột nhiên biến mất.
- Cấm không?
Nghệ Phong có chút kinh ngạc. Rất rõ ràng lực lượng này không cho người khác lăng không. Kỹ năng như vậy không cao thâm, nhưng thi triển loại kỹ năng này cần phải có thực lực rất mạnh.
Nghệ Phong không thể tiếp tục phi hành trên hư không, đành phải buông tha ý định lăng không, bất đắc dĩ dựa vào đôi chân tìm kiếm bên trong thành.
Nghệ Phong ở trong tòa thành yên tĩnh khiến người ta cảm giác sợ hãi, rốt cục tìm được một kiến trúc cực kỳ đồ sộ. Tuy rằng tòa kiến trúc này có chút đổ nát, nhưng lại không che dấu được khí thế của nó.
Không chút do dự, hắn đi nhanh về phía bên trong tòa kiến trúc này.
Nghệ Phong thận trọng bước vào tòa kiến trúc, nhưng không gặp tình trạng khác lạ nào. Vẫn giống như như những nơi hắn đã đi qua, ngoài không gian tản mát mùi máu nồng đậm, còn lại hoàn toàn trống vắng.
Xuy...
Ngay khi Nghệ Phong chuẩn bị rời khỏi, một đạo năng lượng đánh về phía ngực hắn.
Ầm...
Nghệ Phong trở tay đánh tan đạo năng lượng này. Nhưng khi nhìn lại, trên mặt đầy vẻ vui mừng. Phía trước hắn, lại có mấy hung hồn. Từ lực đạo vừa đánh đến, thực lực không thua Vương cấp.
Hung hồn đẳng cấp như thế khiến Nghệ Phong không ngừng thi triển Nhiếp Hồn Thuật, chốc lát đã bắt được mấy hung hồn thu vào trong bình ngọc.
Với mấy hung hồn Vương cấp, tự nhiên ngăn cản không Nghệ Phong được bao lâu. Nhờ có Nhiếp Hồn Thuật, hắn nhanh chóng tấn công bắt được toàn bộ. Nguồn truyện:
|
/1682
|

