Ca...
Cửa thành lại đóng thêm một phần, lợi kiếm trên tay Nghệ Phong đẩy những kẻ đang ngăn cản đường phía trước của hắn. Thân ảnh mạnh mẽ chớp động, bay như tên bắn về phía cửa thành.
Trong gang tấc, khi cửa thành sắp đóng lại, một đạo nhân ảnh bỗng nhiên chắn trước người Nghệ Phong, bay như tên bắn về phía cửa thành. Nhìn nhân ảnh chặn lại trước người hắn, Nghệ Phong gầm lên một tiếng đầy giận dữ:
- Cút ngay.
Lúc này, cửa thành đã khép lại một nửa, điều này khiến Nghệ Phong sốt ruột không thôi. Nếu không đi vào, sợ là không có cơ hội đi vào nữa.
Rất rõ ràng, nhân ảnh chắn ở phía trước Nghệ Phong đã phát hiện ra điểm ấy, một đạo năng lượng mạnh mẽ đánh về phía Nghệ Phong, muốn tiến vào cửa thành trước Nghệ Phong.
- Cút!
Nghệ Phong lại gầm lên đầy giận dữ. Năng lượng trong cơ thể bạo phát ra. Năng lượng khổng lồ tạo thành Tinh Bạo Thiên Hạ. Một quyền đánh thẳng về phía đối phương. Đồng thời Nhiếp Hồn Thuật hóa thành một đạo đại quyền, oanh kích đối phương.
Một quyền với thế mạnh cuồn cuộn đánh thẳng vào trên người đối phương. Đối phương bị chấn động hộc máu bay ngược ra ngoài. Một đòn hợp lực giữa đấu khí và Nhiếp Hồn Sư, đối phương có thể ngăn cản sao?
Sau khi đánh một quyền về phía đối phương, Nghệ Phong lần lượt thi triển Thuấn Di, thân ảnh rất nhanh tiến vào trong cửa thành. Phía sau hắn, cũng có đạo nhân ảnh tiến vào cửa thành.
Sau khi Nghệ Phong tiến vào cửa thành không bao lâu, rốt cục cửa thành đã khép lại. Cùng lúc đó, một Nhiếp Hồn Sư đúng lúc muốn mượn cơ hội này tiến vào, bị cửa thành khép lại, ép thành thịt nát.
Cảnh tượng như vậy khiến mọi người muốn tiến vào thành trì hít một hơi thật sâu. Tình cảnh tàn nhãn thậm chí đã khiến vài người cảm thấy buồn nôn. Mà người có thể đi vào thành trì, trên người hoặc nhiều hoặc ít đều có vết máu. Hiển nhiên bọn họ đều trải qua chém giết mới có được cơ hội tiến vào thành trì.
Ngoài cửa thành, vẫn có rất nhiều người nhìn cửa thành đang khép lại. Một đám hồn bay phách lạc nhìn huyết nhục đầy đất. Năng lượng phong ấn bảo vệ thành trì đã dần dần khép lại. Một vài võ giả Nhiếp Hồn Sư không cam lòng hung hăng tấn công năng lượng bảo vệ, nhưng không tạo được một gợn sóng nào. Điều này khiến bọn họ chịu đả kích lớn.
Bên trong thành trì, Nghệ Phong nhìn lướt qua những người tiến vào thành trì, phát hiện có không ít người. Tuy rằng chưa bằng một phần mười số người người bên ngoài, nhưng số lượng cực kỳ khả quan. Hơn nữa Nghệ Phong dò xét một chút, có thể thấy những người đi vào trong đó, đều là võ giả và Nhiếp Hồn Sư có thực lực mạnh.
Nghệ Phong dò xét một chút, đẳng cấp võ giả đều đạt được trình độ Tôn cấp, mà Nhiếp Hồn Sư thấp nhất cũng có lục tinh cao giai. Đối với lục tinh cao giai có thể đi vào trong đó, ánh mắt Nghệ Phong cũng di động đến này võ giả trên người, thầm nghĩ đây là võ giả hộ vệ, bằng không dựa vào thực lực lục tinh cao giai nếu muốn đi vào trong tự nhiên cực kỳ khó khăn.
Tiến vào bên trong thành trì, Nghệ Phong và những mọi người giống nhau, ánh mắt bắt đầu đánh giá thành trì. Tuy rằng tòa thành trì bỏ hoang này đã suy tàn, nhưng vẫn mang theo đại khí cùng với phong cách viễn cổ đồ sộ, khiến những người này trong lúc nhất thời trở nên yên tĩnh.
Nghệ Phong thoáng dò xét mật độ linh khí xung quanh một chút, phát hiện rất nồng hậu. Loại mức độ nồng hậu này thậm chí có thể sánh ngang với Tĩnh Hinh Thành.
Vài thân ảnh già nua sau khi thoáng trầm tư, liền bay như tên bắn về các hướng trong thành trì. Nghệ Phong thấy thế, cũng muốn tách mọi người ra. Lại lại phát hiện có vài khí thế địch ý tập trung trên người hắn. Điều này khiến Nghệ Phong thoáng nhíu mày. Hắn quay đầu nhìn về phía mấy người tập đang trung ánh mắt.
Mấy người mặc hắc bào, khuôn mặt già nua, hết sức tang thương. Nghệ Phong thoáng dò xét một chút, phát hiện bốn người này đều có thực lực Nhiếp Hồn Sư thất tinh. Điều này khiến trong lòng Nghệ Phong có chút kinh ngạc. Thầm nghĩ không hổ danh là Phệ Châu. Chỉ có Phệ Châu, mới có thể khiến những Nhiếp Hồn Sư thất tinh xuất hiện ở đây giống như nấm mọc sau mưa. Nếu bình thường, muốn tìm một Nhiếp Hồn Sư thất tinh, khó khăn hẳn là không nhỏ.
|
/1682
|

