- Đừng!
Trữ Huyên thấy tay Nghệ Phong vẫn không an phận, va chạm vào phía trên đôi gò mềm mại của nàng, thân ảnh có chút run rẩy giữ chặt tay Nghệ Phong, không cho Nghệ Phong lại có động tác khác.
Nghệ Phong ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn thẳng vào Trữ Huyên, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Trữ Huyên, khẽ hạ thấp giọng nói bên tai Trữ Huyên:
- Ta giúp nàng chữa thương.
Thân thể Trữ Huyên run rẩy, trong đầu không khỏi nhớ tới lần đầu tiên Nghệ Phong nhìn thấy nàng. Khi đó Nghệ Phong nắm lấy nhào nặn nàng một lần, Trữ Huyên thấy được hơi thở của Nghệ Phong có chút nóng rực, bỗng nhiên ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào Nghệ Phong.
- Bây giờ còn là ban ngày.
Khi Trữ Huyên nói xong câu đó, cảm thấy toàn bộ khí lực trên người giống như bị giảm xuống. Khuôn mặt xinh đẹp giống như bị lửa đốt, nóng bỏng lợi hại. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

