- Phệ Châu? Ngươi có Phệ Châu?
Nghệ Phong nhìn Lưu Vĩ trầm giọng nói. Mức độ đả kích của hai từ này đối với Nhiếp Hồn Sư là có thể hiểu được. Ít nhất Nghệ Phong nghe hai từ này không bình tĩnh nổi.
- Ha ha, Phong thiếu nói đùa. Ta sao có thể có được loại bảo vật nghịch thiên này.
Lưu Vĩ cười nói.
Nghệ Phong khẽ gật đầu. Nếu Lưu Vĩ có Phệ Châu, còn cần tìm mình tới giúp nữa sao? Cho dù tìm một quái vật Nhiếp Hồn Sư cũng dễ như trở bàn tay. Lúc này Nghệ Phong lại chưa này đạt được năng lượng lớn như của lão đầu tử.
- Nếu ngươi không có, vậy ngươi cho là cái này có thể dụ hoặc được ta?
Nghệ Phong mỉm cười, nhìn Lưu Vĩ cười nói.
- Đương nhiên, nếu ta không tự tin, tất nhiên sẽ không giao dịch với Phong thiếu.
Lưu Vĩ nhìn Nghệ Phong cười nói, trong mắt đầy vẻ tự tin.
- Nói nghe một chút!
Nghệ Phong gảy ngón tay một cái, nhìn Lưu Vĩ phong khinh vân đạm hỏi. Nghệ Phong muốn biết hắn dựa vào đâu mà có thể tự tin như vậy.
- Ha ha, cái này thì không cần vội. Thật ra ta không ngờ được, Phong thiếu chính là Tà Đế của Tà Tông. Nếu không phải lúc này mới tinh tế dò xét một chút điển tịch của tông môn, thật sự không thể tưởng tượng được Phong thiếu có bối cảnh to lớn như thế.
Lưu Vĩ cười nói.
- Lưu Vĩ, bản thiếu gia không có thời gian nghe ngươi nói những lời vô nghĩa. Có chuyện thì nói thẳng đi. Không bản thiếu gia đi.
Ánh mắt Nghệ Phong có chút không vui. Dù sao không ai thích bị người khác điều tra bối cảnh.
- Đừng hiểu lầm, ta không có ý điều tra ngươi. Chẳng qua chỉ vì một vài chuyện đặc biệt, mới tìm đọc điển tịch trong tông môn, mới tìm được tư liệu về tông môn của Phong thiếu. Hẳn là hiện tại Phong thiếu không biết. Không bao lâu nữa, Lâm Lang Lâm gia, sẽ tổ chức một cuộc tụ hội. Dễ nghe một chút là tụ hội, trên thực tế là nơi các tông môn khoe ra thế hệ trẻ của họ. Cho nên, cuộc tụ hội không hề yên tĩnh.
Lưu Vĩ nói.
Thật ra những lời này khiến Nghệ Phong nhớ tới một chuyện lão đầu tử từng nói qua, chính là tụ hội của thiếu niên tài tuấn các đại tông môn. Năm đó lão đầu tử có lực áp quần hùng, trở thành người đứng đầu năm đó, khiến một thế hệ cùng thời với Quái lão nhân đều vô cùng kính sợ lão đầu tử.
Hơn nữa nghe ý của lão đầu tử, hắn có ý muốn Nghệ Phong tham gia. Nghĩ vậy, ánh mắt Nghệ Phong quay sang nhìn Lưu Vĩ, có phần không rõ vì sao Lưu Vĩ bỗng nhiên nói những lời này.
- Còn mấy tháng nữa là sẽ bắt đầu tụ hội lần này. Lấy tính cách của Phong thiếu, chắc hẳn không muốn là người tới sau. Năm đó sư tôn của Phong thiếu đã từng là người đứng đầu.
Lưu Vĩ nói.
Những lời này, khiến Nghệ Phong thở khẽ một hơi. Tuy rằng Nghệ Phong luôn mắng mắng nháo nháo với lão đầu tử, nhưng đối với lão đầu tử, Nghệ Phong vẫn tôn kính khác thường. Lúc trước lão đầu tử có khả năng trấn áp quần hùng, vậy hắn không thể làm mất mặt lão đầu tử.
- Nói nhiều như vậy làm gì? Nói thẳng ý của ngươi ra đi.
Nghệ Phong không tin Lưu Vĩ nói những lời vô nghĩa như vậy mà không có dụng ý gì.
- Tinh Nguyệt Tông chỉ là một thế lực nhị lưu, nhưng lại có thể bồi dưỡng ra được một tôn giả nhị giai như Lưu Tinh. Về thiên phú của Lưu Tinh hẳn là Phong thiếu hiểu rất rõ. Tuy rằng thượng giai, nhưng thiên phú như vậy đối với thế lực lớn mà nói, không được coi là quá mức tốt. Ngươi có thể tưởng tượng một chút, một thế lực nhị lưu, chỉ một đệ tử thiên phú thượng giai đã bồi dưỡng ra được một tôn giả nhị giai làm người nối nghiệp. Vậy thế lực nhất lưu, thế lực siêu cấp thì sao? Bọn họ sẽ chọn đệ tử kém hơn Lưu Tinh sao? Đặc biệt là thế lực siêu cấp, thiên phú không giống như yêu nghiệt, làm sao có thể lọt vào mắt bọn họ? Cho nên, với tài lực tài nguyên của thế lực siêu cấp, bồi dưỡng đệ tử như vậy, thực lực chắc chắn cao hơn Lưu Tinh. Lời nói không dễ nghe. Tuy rằng thực lực của Phong thiếu ngươi lúc này là người nổi bật trong thế hệ trẻ tuổi, nhưng ngươi ở trước mặt những người đó, nhất định có năng lực áp quần hùng sao? Hơn nữa, tuổi tác Phong thiếu không lớn, bọn họ có thể tu luyện nhiều hơn ngươi vài năm. Hẳn là Phong thiếu hiểu được vài năm đại biểu cho ý gì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

