Mị Ảnh

Chương 107: Thử xem đi

/1682



- Sau khi nhảy sông, các ngươi tìm một hoa thuyền khác, không cần đến đây nữa.
Điệp Vận Du thản nhiên nói ra lời này, khiến đám người dừng bước, trong lòng càng cảm thấy oán hận Nghệ Phong.
Nhưng lời này Điệp Vận Du nói với bọn họ, hiện tại bọn họ nhất định phải nhảy sông tự vẫn.
Sau khi đám thanh niên tài tuấn rời khởi, hoa thuyền cũng trở nên yên ắng. Nghe ngoài thuyền liên tiếp truyền tới từng tiếng tõm tõm rơi xuống nước, Tiêu Công cười khổ nói:
- Tuy rằng đám tiểu tử này thua trận. Thế nhưng không cần thiết phải thực hiện quy ước. Bất quá, bởi vì câu nói của phu nhân, khiến bọn họ không muốn sống nên nhảy sông tự vẫn.
Điệp Vận Du cười cười, đưa tay gẩy sợi tóc đen nghịch ngợm trên trán, tư thái ưu nhã mị hoặc:
- Bọn họ đều là những kẽ tâm cao khí ngạo. Đả kích sự kiêu ngạo của bọn họ một chút cũng tốt. Dù sao, thế giới này là thế giới võ giả. Ngược lại bọn họ dùng văn chương làm chủ nghiệp. Loại chuyện làm đầu đuôi lẫn lộn chính là giáo huấn cho tương lai. Tại Đế Quốc, võ giả mới là trụ cột.
Tiêu Công cười gượng, hắn vẫn biết nữ nhân trước mắt rất bất mãn về việc bệ hạ để văn nhân có địa vị cao. Nhưng không ngờ, nàng nhân cơ hội này khiến tất cả mọi người nhảy sông tự vẫn.
Tiểu Công vỗ vỗ vai Nghệ Phong, có chút hả hê nói:
- Nghê Phong, sau này ngươi đi Đế Đô phải cẩn thận. Ha ha, những người này đều là con cháu quan văn. Đến Đế Đô, nhất định ngươi gặp không ít phiền toái.
Nghê Phong cười cười đầy khinh thường. Nếu như nhưng người này đều là con cháu võ giả, hắn có thể không dám làm như thế. Dù sao hắn sợ bị đánh, những quan văn này, khà khà, đến nhiều hắn đánh nhiều, đến ít hắn đánh ít. Suy cho cùng, bọn họ sẽ sử dụng âm mưu, trên đời này còn có người có âm mưu hơn chính mình sao? Ai sợ ai!
- Ha ha, thi từ ca phú, cầm kì thi họa tùy ý bọn họ chọn. Bản thiếu gia mới là đệ nhất thiên hạ, tới một chém thành hai, tới hai chém thành bốn.
Tiêu Công gượng cười, trong lòng than thở: Cũng chỉ ngươi dám đứng trước mặt ta tự xưng là đệ nhất thiên hạ thôi!
- Phu nhân, lão hủ cũng xin cáo lui. Nếu như ta không đi, không biết đám thanh niên tâm cao khí ngạo kia sẽ bị kích động thế nào, không biết sẽ xảy ra chuyện tình gì?
Tiêu Công xin cáo lui, đi ra khỏi hoa thuyền nhưng vẫn liên tục quay lại nhìn.
Điệp Vận Du trông thấy tràng cảnh này, nàng cười cười. Hiện tại nàng đã hiểu rõ, nhất định Tiêu Công bị Nghệ Phong uy hiếp. Bằng không, cũng không đến mức sợ hãi đứng cùng Nghệ Phong. Rời khỏi nơi này giống như chạy trốn.
- Bản thiếu gia là người thiện lương thuần khiết như vậy, ngươi sợ cái rắm ah!
Nghệ Phong nhìn bước chân vội vàng của Tiêu Công, hắn không nhịn được chửi thầm một tiếng.
Tiêu Công không đứng vững, suýt nữa ngã sấp xuống đất, hắn vội vàng lấy lại thăng bằng. Lại tiếp tục vội vàng bước ra phía ngoài: Kháo. Nếu tiểu tử ngươi là người lương thiện. Quả thực ông trời không có mắt.
Điệp Vận Du nhìn không gian trở nên yên tĩnh, khẽ thở dài một tiếng. Bỗng nhiên có chút cảm thán nói:
- Cuối cùng cũng bình yên.
Nghệ Phong quay đầu nhìn Điệp Vận Du đầy cổ quái và nghi hoặc, nói:
- Nàng cũng không thích bọn họ nhốn nháo ở chỗ này sao? Vậy, tại sao nàng không đuổi bọn chúng đi. Với thân phận của nàng, chỉ cần mở miệng bọn họ cũng không dám ở chỗ này.
Điệp Vận Du cười cười nói:
- Chuyện này ngươi có thể làm, ta lại không thể làm.
Nghệ Phong cảm thấy Điệp Vận Du có gì đó khó nói, hắn cười
- Ta chỉ biết, nhân sinh, chuyện mình muốn làm là quan trọng nhất, quản danh tiếng, thân phận, địa vị như thế nào. Bằng không, cố kỵ quá nhiều, mãi mãi bị rằng buộc.
Trong khi Nghệ Phong nói ra những lời này, ánh mắt rất thâm thúy sâu lắng, mà khuôn mắt anh tuấn bất phàm dường như đã trải qua rất nhiều sóng gió. Vẻ thành thành thục thâm thúy và tà mị so với vừa rồi hình thành sự tương phản cực đại. Khuôn mặt kia càng lộ rõ vẻ ngây ngô, tuy rằng không quá anh tuấn, nhưng lại tràn đầy thành thục.
Giờ khắc này, Điệp Vận Du cảm thấy hốt hoảng. Giống như thiếu niên đứng trước mắt nàng không phải một thiếu niên ngây ngô mà là một nam nhân thành thục đã từng trải muôn vàn sóng gió.
- Hi hi... Nghệ Phong, đây lần đầu tiên ngươi giả bộ như vậy.
Trong lòng Diệp Vận Du cười chính mình mê luyến nhìn đôi con mắt sáng sủa của Nghệ Phong, đồng thời cũng tràn đầy mị hoặc.
- Giả bộ sao? Cũng có thể!
Nghệ Phong cười cười không giải thích. Hắn cảm thấy có chút buồn bực, liền uống một ngụm rượu. Chính mình đã đến thế giới này hơn 6 năm, không biết bây giờ nhị lão trong nhà thế nào! Nghĩ tới tràng cảnh nhị lão, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Trong lòng hắn không kiềm chế nổi đau đớn. Tội danh bất hiếu này, hắn chứng thực rồi.
Điệp Vận Du ngạc nhiên, nàng ngơ ngác nhìn thiếu niên tràn đầy tâm tư trước mắt, nàng cảm thấy chính mình có liên quan. Nàng đã quen với nhãn thần đủ loại tham lam, dục vọng... Hiện tại trông thấy ánh mắt chân tình này, khiến nàng có chút xao động.
Thiên niên này, có thể có rất nhiều sự cố và áp lực giống như chính mình. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status